Họ và tên: Phạm Anh Thư

Ngày tháng năm sinh: 05/09/2002

Tỉnh/ Thành phố đang sinh sống: Bình Dương

Nơi học tập/ Công tác: Trường THPT Nguyễn Trãi

Hạng mục dự thi: Cộng đồng

Portfolio: Video

GIỚI THIỆU BẢN THÂN

Xin chào các giám khảo của cuộc thi SHOW IT NOW, em là Phạm Anh Thư (biệt danh của em: Maria A Thu). Hiện tại em đang cùng với một người bạn khác lập thành một team tên là Grand Ocean Journey! Và có lẽ cái tên này của nhóm cũng đã nói lên phong cách của tụi em, là một nhóm rất thích khám phá, tiềm tồi vẻ đẹp, những khoảnh khắc, trải nghiệm nhỏ nhoi mà ít người có thể nhận ra được, cũng chính vì thế tụi em luôn tự thử thách bản thân trong mỗi video hy vọng có thể ngày càng tốt hơn. Hôm nay đến đây, em muốn mang sản phẩm của Grand Ocean Journey với 2 mong muốn thứ nhất là để thử sức, học hỏi nhiều hơn ở SHOW IT NOW. Thứ hai, em hy vọng nếu có thể khích lệ người bạn của mình cùng team. Bạn ấy vốn là một học sinh xuất sắc, nhưng vì theo đuổi đam mê của mình mà quyết định từ bỏ đại học, để chăm chỉ quay video. Tất nhiên điều này đã nhận được rất nhiều phản đối của gia đình, nhưng bạn ấy vẫn không quyết tâm từ bỏ và tự học edit cũng như quay video. Nhưng dạo gần đây, bạn ấy bắt đầu gặp nhiều trở ngại để theo đuổi nó, cũng có lẽ rằng do năm nay vì dịch COVID-19, cũng như em phải chuẩn bị cho kì thi quan trọng sắp tới, chính vì vậy cả hai đứa càng ít có lí do để gặp nhau, lên ý tưởng quay. Chắc vì vậy bạn ấy cũng có đôi phần trống rỗng. Chính vì thế, nên em cũng muốn mang sản phẩm dựng từ năm trước của hai đứa lên, cũng như là một cách để nói rằng: “Bây giờ có thể là chưa, nhưng tương lai chưa chắc là vậy. Chúng ta còn một con đường rất dài! Hãy cố gắng hết mình”.

HẠNG MỤC VIDEO

The Voice

“Maria… Hỡi Maria…!” Tôi nghe thấy tiếng gọi! Tiếng gọi vang vọng khắp cả tâm trí tôi! Có lúc… Nó nhưng một cơn cuồng phong, nhưng có lúc lại dịu mát như cánh đồng vàng rực. Sứ mệnh của tôi? “Nó” bảo tôi hãy bước theo! Sự tự do! Đó là những gì mà tôi được nhận lại. Tôi chính là người được chọn, tôi sẽ được bước đến đâu? Con đường này đưa tôi đến đâu? Thực tại hay quá khứ? Tương lai hay mộng cảnh? Ôi hỡi “vị thần” người đang ẩn nấu nơi đâu? Người muốn tôi làm gì? Trái tim tôi đang gào thét, như cuồng phong, nhưng tiếng khóc than của kẻ hèn mòn. Nước mắt tôi đang ngước bầu trời tựa biển cả, tựa cánh đồng bát ngát đầy tươi xanh. Thế nhưng người gọi tôi đến nơi nào? Chân tôi sẽ vướng đầy gai nhọn, chân tôi rồi sẽ giẫm đầy bùn lầy. Nhưng đây lại chính là con đường người muốn tôi trải qua… Vì sao? Thế nhưng, dù khó khăn, tôi vẫn sẽ cười, tôi sẽ đi tiếp… đến khi… tìm được đáp án mà người muốn! Mỗi con người sinh ra đều có một sứ mệnh riêng, cũng chính vì vậy mỗi người cũng có mỗi hoàn cảnh riêng. Đến một lúc nào đó, sẽ có một tiếng gọi bảo bạn rằng, hay đi theo nó, vì nó là con đường của bạn, có đường bạn mong muốn và là sứ mệnh của bạn. Dù biết rằng nó mơ hồ, nó sẽ khiến chúng ta hoang mang, hay chúng ta sẽ vấp ngã rất nhiều. Thế nhưng, quan trọng nhất chính là thứ chúng ta học được, để rồi cùng bước đến nơi tươi đẹp hơn. 

 Vincom – Khoảng lặng dưới cơn mưa 

Có ai đã từng nghe qua “một Vicom lặng lẽ” hay chưa? Vincom đã luôn gắn liền với những kiến trúc hào nhoáng, người người con gái và cả con trai đều tấp nập, tấp nập, vui vẻ, ăn diện đẹp, đến đây để vui chơi, để ngắm nhìn sự hào nhoáng mà tòa Landmark ánh lên. Thế nhưng ai biết được, Vincom cũng có lúc lặng… lặng một cách dịu dàng. Từng hồ nước, vòi phun cũng thật dịu dàng, từng ánh đèn hào nhoáng lại long lanh như ngọc. Con đường, cầu thang… Đều ngước nhìn những hạt mưa đêm dịu dàng. Trên còn đường vắng bóng đấy, dưới những cơn mưa tí tách đấy. Hai người lặng nhìn, thở dài. Nỗi niềm của những không bến đỗ, bước đi theo đam mê, nhưng không biết đam mê ấy sẽ dẫn mình đến đâu. Thế nhưng, hãy cười, cười thật nhiều. Quên đi những nỗi sợ của người lớn, hòa vào cơn mưa như một đứa trẻ! Trèo lên một nơi cao… Nhìn ngắm tòa Landmark rực rỡ! Thở dài một hồi, niềm tin lại vươn lên, tiếng trống trời gọi dậy! Kìa những ánh đèn, đây là sân khấu của ta! Kìa tiếng sấm vang, đây chính là trống hội vỗ mừng ta. Nếu không ai cho ta một cơ hội để thể hiện, thì hỡi trời đất, những tạo vật đẹp đẽ, hãy lắng nhìn… “Màn trình diễn của một… kẻ khờ”. 

Sunrise and Rain 

Tôi nhớ những ngày mưa rơi không ngừng, ai ai cũng cảm thấy mệt mỏi, mong muốn có bầu trời nắng. Cũng chính vì thế một nàng Mưa ưu buồn, thế nhưng lại tràn đầy kiên định, niềm tin vào bạn bè và một bé Nắng hoạt bát, đầy lạc quan trong cuộc đời. Đứng chóng chội với những thế lực ngoài kia. Tình bạn là thứ cao đẹp và chân thành, cũng chính vì vậy, tôi có bạn, bạn có tôi, chúng ta sẽ sát cánh cùng nhau đến tận cùng. “Mưa và Nắng? Vốn cũng chỉ là câu chuyện của ông trời. Nhưng nếu trên trần gian này, lại có sự xuất hiện của người có khả năng mang đến làn mưa ngọt ngào và ánh nắng rực rỡ thì phải làm sao? Có phải nếu điều đó xảy ra, chúng ta sẽ gặp một nạn cực lớn hay không? Mưa và nắng cùng song hành, dù trời mưa nhưng nắng vẫn liên tục chiếu rọi, một làn mưa gây bệnh cho cây cỏ, mùa màn và cả con người? Nhân loại sẽ lựa chọn như thế nào? Hy sinh một trong hai để đổi lại tiết trời bình thường? Hay họ chấp nhận? Vậy còn số phận của Mưa và Nắng?” MV này vốn được dựng nên từ những đoạn video vui chơi cùng với nhóm bạn của tôi vào những ngày mưa tầm tã. Đây có thể nói là một kỷ niệm đẹp mang tên “tôi và bạn”. Thế nhưng, cũng cùng lúc đó, bộ phim “Đứa Con Thời Tiết” được ra mắt. Vừa hay, tất cả chúng tôi đều có niềm đam mê đặc biệt với phim hoạt hình Nhật Bản, cũng chính vì thế nó là một nguồn cảm hứng để tôi tạo nên MV này.