Họ và tên: Lâm Quế Anh 

Ngày tháng năm sinh: 29/02/2000

Tỉnh/thành phố đang sinh sống: Thành phố Hồ Chí Minh

Nơi học tập/Công tác: Đại học Khoa học Tự Nhiên

Hạng mục dự thi: Cộng đồng

Portfolio: Nhiếp ảnh

GIỚI THIỆU BẢN THÂN

Xin chào mọi người và ban tổ chức. Mình tên là Lâm Quế Anh, hiện tại đang là sinh viên. Từ lúc còn bé mình đã đặc biệt thích đi loanh quanh chụp mọi thứ nhưng tất cả chỉ dừng lại ở đó. Cho đến khi bước vào cấp 3, thì mọi thứ dường như thay đổi. Mình thường hay có những ý kiến mới những góc nhìn khá khác biệt so với mọi người. Điều này khiến mình rất áp lực nên mình đã hạn chế thể hiện những điều đó ra ngoài. Lúc này đây, nhiếp ảnh có thể nói là nơi mà mình có thể thực sự thể hiện bản thân mình. Mình đã chụp rất nhiều tấm ảnh nhưng mình cũng cất giấu ở nơi mà người khác ít thấy như là một thế giới riêng của mình. Và giờ đây, khi đã lớn hơn một chút, dũng cảm hơn một chút, tự tin hơn một chút, mình không muốn che giấu những điều ấy nữa. Những tấm ảnh này có thể đôi chút kỳ lạ, đôi chút khác biệt thật đấy nhưng đây chính là những điều mình cảm nhận về thế giới này. Và đó cũng là lí do mình quyết định tham gia cuộc thi này.

HẠNG MỤC NHIẾP ẢNH

Nhật Thực Vi Sinh

 “Khoa học” Khi nhắc đến cụm từ này bạn sẽ nghĩ đến điều gì? Là sự nhàm chán đầy khó hiểu hay là sự khô khan với những lý thuyết khó nhằn. Dù đang là sinh viên đang theo học về những vấn đề liên quan đến Khoa học nhưng bản thân mình đôi khi vẫn thấy mệt mỏi và cảm thấy tẻ nhạt với những thí nghiệm lặp đi, lặp lại, với những quyển sách dài vài trăm trang đầy tính học thuật. Và có lẽ nhiều người sẽ thắc mắc vì sao, tụi sinh viên ngành Khoa học như mình đây vẫn tiếp tục theo đuổi cái chuyên ngành này. Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau và đối với mình thì câu trả lời là vì Khoa học rất thu hút. Bức hình các bạn đang thấy là sự kết hợp của 4 bức ảnh dưới kính hiển vi của một nhóm vi sinh vật được chụp trong lúc mình học thực tập. Ngày kết thúc môn học này trùng hợp là ngày xuất hiện nhật thực, nhưng đáng tiếc hôm đó mình không thể tận mắt ngắm nhìn được nên mình đã đem sự tiếc nuối đặt vào trong những tấm ảnh này và cũng để lưu giữ lại những kỉ niệm trong môn học này. Do đó, tên của bức ảnh này là Nhật Thực Vi Sinh.

Thời tiết Sài Gòn

Thời tiết ở Sài Gòn luôn thay đổi rất nhanh chóng, khi thì là nắng gắt, khi thì là mưa giông. Có lẽ ai đã và đang sống ở Sài Gòn nhiều lúc sẽ cảm thấy mệt mỏi hay thậm chí chán ghét khi phải dừng đèn đỏ ở giữa cái nắng gắt như đổ lửa vào mỗi buổi chiều ở nơi đây. Nhưng mà đôi khi thời gian ngắn ngủi khi dừng đèn đỏ lại khiến ta nhìn ngắm được những sắc vàng đầy lấp lánh của tia nắng ban chiều khẽ chiếu xuyên qua những đám mây trắng bồng bềnh trôi.

Sắc màu

Màu sắc luôn là thứ gì đó thu hút ánh nhìn con người và mỗi màu sắc lại đem đến cho ta những cảm xúc khác biệt. Vậy thì màu sắc nào là thu hút nhất? Là màu đỏ rực rỡ, là màu vàng lấp lánh, màu tím trầm buồn hay là màu đen u tối. Đối với mình, màu sắc thu hút nhất có lẽ là màu sắc của sự hòa hợp. Sắc xanh đỏ khẽ phủ lên bàn tay kết hợp với những mảng màu trầm tối của không gian khiến cho từng đường nét của bàn tay trở nên thật nổi bật và thu hút.

“Trong nhiếp ảnh có những khoảnh khắc tinh tế đến mức nó trở nên thật hơn cả bản thân thực tại đó” – Alfred Stieglitz (1864 – 1946). Mình đặc biệt ấn tượng với câu nói này của nhiếp ảnh gia Alfred Stieglitz. Những khoảnh khắc đẹp đẽ và thật đấy có lẽ vẫn luôn ở quanh ta, điều chúng ta cần có lẽ là kiên nhẫn ngắm nhìn hơn một tí, thoải mái hơn một tí để nhận ra vẻ đẹp ẩn sâu trong từng khoảnh khắc đời thường. Mọi thứ trên thế gian này đều xinh đẹp và rực rỡ theo cách này hoặc cách khác, thứ ta cần là chấp nhận ngắm nhìn.

Cảm ơn mọi người đã xem những bức ảnh của mình. Hy vọng mỗi người chúng ta đều có thể trải qua những ngày đầy màu sắc và nhiều sức sống.