Họ và tên: Nguyễn Thành Nhân

Ngày tháng năm sinh: 25/05/2001

Tỉnh/ Thành phố đang sinh sống: TP. HCM

Nơi học tập/ Công tác: Trường đào tạo Mỹ thuật Đa phương tiện Arena Multimedia

Hạng mục dự thi: Arenaites

Portfolio: Vẽ

GIỚI THIỆU BẢN THÂN

Mình tên Nguyễn Thành Nhân, sống và làm việc tại Sài Gòn. Sở thích của mình là bóng rổ, đàn guitar và tất nhiên là vẽ. Mình tham gia cuộc thi Show It NOW vì mình muốn mang tác phẩm đến với nhiều người hơn.

HẠNG MỤC VẼ

ĐÁM TANG CỦA TÔI

Phần cảm xúc dựa trên một confession của page Wise Thoughts VN, tác giả không thay đổi nội dung của confession:

“Mấy đêm nay tôi trằn trọc không ngủ được. Tôi như lạc vào miền suy nghĩ vô tận, chiêm nghiệm những điều mà bản thân tôi thường ngày chẳng bao giờ nghĩ đến. Tôi đã cố gạt đi những suy nghĩ kỳ lạ ấy, nhưng rồi càng cố thì càng vô ích. Tôi như mắc kẹt trong chính mình, vùng vẫy để thoát ra, nhưng rồi bất lực.

Có câu hỏi cứ ám ảnh tôi suốt thời gian gần đây. Nó khá kỳ quặc với một người bình thường, nhỉ?

“Nếu ngày mai tôi chết, đám tang của tôi sẽ thế nào?”

Nếu ngày mai tôi chết, tôi biết trái đất sẽ chẳng ngừng quay, nắng sẽ chẳng nhạt màu (nhất là giữa cái tiết trời mùa hạ nóng phát điên, phát ngốt thế này!) và rằng con người ta sẽ chẳng bớt vui lấy một chút đỉnh.

Nếu ngày mai tôi chết, dù không bao giờ dám thừa nhận điều này, tôi sợ sẽ chẳng ai nhỏ nổi một giọt lệ. Tôi sợ mình sẽ chết trong cô đơn, có thể là một cơn đau tim trong một căn nhà rộng lớn, nhưng tuyệt đối không có cửa sổ. Thân thể tôi sẽ phân hủy đến úa nát đến độ chẳng còn ai đoái hoài. Và rằng tôi sẽ biến mất như chưa từng tồn tại.

Nếu ngày mai tôi chết, tôi sợ mình sẽ chẳng để lại gì cho hậu thế. Không một lời từ biệt, không một sự chuẩn bị trước, tôi sẽ ra đi đột ngột mà có báo thì cũng chẳng ai quan tâm. Không con cháu, không người tình, không một di sản, tôi sẽ chết trong thầm lặng, và biến mất về cõi hư vô.

Tôi sợ ngày mai tôi sẽ chết. Nhưng ngày hôm nay, tôi phải sống đã”.

Còn đây là cảm nhận riêng của tôi: “Trước khi vẽ tác phẩm này, em suy nghĩ về một đám tang với 3 màu chủ đạo, đen trắng và đỏ. 3 màu thể hiện sự lãnh đạm, u uất sau cái chết của một người vô danh. Thật tế em đã nhiều lần suy nghĩ về cái chết và phản ứng của mọi người sau khi mình ra đi. Nhưng không chỉ dừng lại ở đó, sau cỗ quan tài lại là một bầu trời đầy sao, vì em không muốn mọi người chỉ cảm nhận được từ tranh của em sự đau buồn mà họ còn có thể nhìn ra được hy vọng, hy vọng để cống hiến và sống một cuộc sống tốt hơn”.