Họ và tên: Nguyễn Kiều Nhã Trân

Ngày tháng năm sinh: 06/01/1997

Tỉnh/thành phố đang sinh sống: Thành phố Hồ Chí Minh

Nơi học tập/Công tác: Tự do

Hạng mục dự thi: Cộng đồng

Portfolio: Nhiếp ảnh – Video

GIỚI THIỆU BẢN THÂN

Xin chào mọi người, mình là Nguyễn Kiều Nhã Trân, một người yêu chụp ảnh và tự lấy tên nhiếp ảnh là Loifotos. Mình không phải là nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp, mình đơn giản là người thích lưu giữ – chia sẻ những câu chuyện về thế giới xung quanh thông qua nhiếp ảnh. Cảm ơn Show It NOW 2020 đã quay trở lại và truyền cảm hứng rất nhiều cho mình với chủ đề “Cảm xúc”.

HẠNG MỤC NHIẾP ẢNH

Đối với mình, có ba yếu tố để làm nên một bức ảnh “đẹp”, đó là: Cảm xúc, khoảnh khắc, và tính thẩm mỹ. Dưới đây là một vài bức ảnh mình chụp những đứa trẻ xa lạ cùng với những khoảnh khắc bất chợt…

Nụ cười của trẻ con

Nụ cười của trẻ con là nụ cười đẹp nhất trên đời, là nụ cười một trăm phần trăm nguyên chất hồn nhiên, một trăm phần trăm nguyên chất vô tư….

Trẻ con dễ buồn, dễ giận, dễ khóc,… và cũng dễ quên đi.

Trong quá trình lớn lên và trưởng thành, có đôi khi thời gian và cuộc sống sẽ làm mất đi tâm hồn hoang dại của chúng ta. Con người phải lớn và trưởng thành, đó là quy luật. Trí tuệ cần được lớn lên theo thời gian, nhưng trái tim thì hoàn toàn khác, nó cần được nuôi dưỡng và giữ nguyên vẹn như ngày nào. Hy vọng dù qua bao nhiêu sóng gió của cuộc đời, ta vẫn có thể khóc, có thể cười hồn nhiên như đứa trẻ. Chúc tất cả chúng ta mãi trong đôi mắt trong….

HẠNG MỤC VIDEO

Là một người con của miền Tây, mình sẽ giới thiệu với mọi người một trong những nét đặc trưng ở nơi đây, đó là chợ nổi. Nhắc đến chợ nổi, đa số mọi người nghĩ ngay đến chợ nổi Cái Răng – một địa điểm du lịch nổi tiếng và đặc trưng ở Cần Thơ. Nếu mọi người đã đi chợ nổi Cái Răng rồi và muốn tìm hiểu thêm về những chợ nổi đặc trưng khác ở miền Tây, thì đây mình xin giới thiệu mọi người gần xa, nếu có dịp hãy một lần ghé thăm Chợ nổi ngã Năm, vì nơi đây có:

Hoạt động buôn bán không sôi nổi, nhưng đậm chất miền Tây: Dù bây giờ đường xá đã phát triển và vươn xa khắp nẻo đường quê, nhưng xuồng – ghe vẫn là phương tiện đi lại phổ biến nơi đây. Theo mình, thì đây là chợ nổi còn “nguyên vẹn” và thuần chất nhất, vì người dân ở đây, có gì bán nấy, chưa chịu tác động nhiều của du lịch. (Hôm nay, chị Tám xắn ống quần xuống ao rau muống, thì ngày mai, bà con sẽ thấy 1 bó rau muống được treo lủng lẳng trên cây bẹo của xuồng chị Tám).

Giá tiền cũng đậm chất miền Tây luôn: Khi ngồi trên xuồng quan sát hoạt động mua bán, bạn sẽ được “hướng dẫn viên kiêm luôn cô lái đò” kể đủ chuyện trên trời dưới đất về cái chợ, cái xứ, cái con người ở đây, nghe thân thuộc và dễ thương vô cùng. Đi lên đi xuống hết chợ mà cô lấy mỗi đứa chỉ mười ngàn đồng, đúng là chỉ có ở miền Tây mình thôi.

Ngã Năm chill phết: Bên trên dòng sông năm nhánh là những ruộng lúa xanh rờn, xanh tít mắt không thấy bờ bên kia, lâu lâu gió thổi làm mùi mạ non thơm rực mũi. Ngồi trên xuồng, lắc lư theo nhịp sóng, cầm trên tay tô bún nước lèo – đặc sản Sóc Trăng, mới thấy cần gì đi đâu xa, miền Tây mình đẹp lắm, đẹp cả cảnh quan, con người, đẹp vì cái lòng hào sảng, đẹp vì đồ ăn ngon. Tô bún nước lèo ở đây chỉ 15 ngàn đồng, nhưng ăn ngon và no quên lối về luôn đó.

Đây là clip mình quay ngẫu hứng để kỷ niệm chuyến đi của mình, nên chưa ghi lại hết được cảnh buôn bán, sinh hoạt của chợ nổi và còn nhiều thiếu sót. Clip này mình quay và biên tập chỉnh sửa lại hơn 1 năm trước, bây giờ lấy chia sẻ lại nên còn cái logo fanpage trên clip. Mọi người thông cảm nha.