Họ và tên: Nguyễn Hữu Thưởng

Ngày tháng năm sinh: 10/11/1999

Tỉnh/ Thành phố đang sinh sống: Thành phố Huế 

Nơi học tập/ Công tác: Thành Phố Huế

Hạng mục dự thi: Công động 

Portfolio: Nhiếp ảnh – Video

GIỚI THIỆU BẢN THÂN

Em tên là Nguyễn Hữu Thưởng hiện là sinh viên năm 2 học tập tại Huế. Em là một người đam mê chụp ảnh. Gọi là nhiếp ảnh gia thì không phải vì em chưa học sâu vào nhiếp ảnh và cũng chưa kiếm tiền như nó. Em thường chụp dạo những cảnh đồng quê, những khoảnh khắc đời thường, đặc biệt là thích ghi lại những gì cảm xúc nhất trong khung hình của mình. Đến với cuộc thi Show It NOW hi vọng sẽ đem đến một chút gì đó thật “cảm xúc” cho mọi người trong từng khung hình.

HẠNG MỤC NHIẾP ẢNH

ĐÔI BÀN TAY CỦA BA MẸ và NHỮNG ĐIỀU TƯỞNG CHỪNG NHƯ NHỎ BÉ

Nhớ hồi nhỏ mỗi lần mẹ nhờ nhấc nồi cơm, tôi phải chạy khắp nhà để kiếm mấy miếng dẻ lau bưng cho đỡ nóng, ấy thế mà chẳng hiểu sao ba với mẹ đụng vào như không có gì, mãi lớn lên mới biết đôi bàn tay ấy đã chai sần lắm rồi còn đâu mà biết nóng biết lạnh nữa.

Là đôi bàn tay ấy – từng làn gió nhè nhẹ từ chiếc mo cau đưa tôi vào những giấc mơ trưa..

Là đôi bàn tay ấy – ba với mẹ thay nhau dắt tôi đến trường, đưa đôi chân tôi qua những miền kí ức thật sâu lắng và đong đầy.

Là đôi bàn tay ấy – ngày đó cứ tưởng mình siêu nhân, buổi tối nằm ở chiếc ghế gỗ xem phim sáng dậy đã thấy mình trên giường.

Là đôi bàn tay ấy – cũng hai mươi năm chưa thấy ba mẹ đeo nhẫn lần nào, lúc nhỏ thấy người ta cưới nhau đeo nhẫn tôi cũng tò mò hỏi nhẫn của ba mẹ đâu rồi…. Hồi đó có ai đeo nhẫn đâu con, được cặp nhẫn bạc đeo ít bữa nghèo quá bán mất tiêu rồi ..

Là đôi bàn tay ấy – ba mẹ đã viết lên ước mơ, tương lai và cả cuộc đời. Từ “O tròn như quả trứng gà” và những bảng cửu chương đọc mãi không thuộc cho tới những thìa nước mắm mặn chát mẹ dặn lúc vào sinh viên ở trọ một mình.

Là đôi bàn tay ấy – tôi đã quen dần với việc nằm trong vòng tay của ba mẹ và mặc kệ thế giới ngoài kia, nó thật là an toàn.

Tôi – 21 tuổi, chưa bước ra khỏi cái ngưỡng cửa kia của cuộc đời – cái ngưỡng mà người ta chẳng đánh bằng roi như ba mẹ, nhưng cũng một đôi lần vì vài chuyện nhỏ nhặt mà nản lòng và cảm thấy mệt mỏi, nhưng không sao tôi còn có đôi bàn tay của ba mẹ, dù có sợ bóng đêm thì ba mẹ vẫn kéo bầu trời sáng lên thôi.

HẠNG MỤC VIEO

Có bao giờ, bạn nghe một vài câu thơ hồi nhỏ mình được học, nghe một giai điệu mình đã từng hát. Tự dưng lòng lại bâng khuâng nhớ về những kí ức của tuổi thơ.