Nguyễn Thị Ngọc Hân

Năm sinh: 1999
Portfolio: Vẽ - Nhiếp ảnh

Vẽ

Bạn

Ngày 2 tháng 6 năm 2015, Linh và tôi gặp nhau, tại sân trường. Linh hơn tôi 1 tuổi.

Nhật ký ngày 23 tháng 6 năm 2016:

“Tự nhiên trưa nay nằm ngủ, toàn mơ thấy Linh, trong giấc mơ kiểu như hai đứa xa nhau lắm lắm ấy. Mình chạy lung tung đi tìm Linh, rồi thấy Linh ở phía bên kia cửa đóng kín, hai đứa cười chào, Linh kể đủ chuyện cả, vui vẻ lắm cơ. Rồi sau đó, mình mơ thấy mình xem video Linh làm kỷ niệm tình bạn chúng mình, mình chả nhớ rõ nữa, hình như trong mơ mình khóc. Rồi mình bắt đầu tỉnh dần, mình hơi đau đầu và rồi mình nhớ lại giấc mơ vừa rồi, thế là mình nằm khóc huhuhu. Mình bật dậy tìm ipad, mở messenger, không thấy tài khoản của Linh đâu, thế là mình khóc tiếp huhuhuhu. Mình sợ Linh bị gì, vô instagram nhắn hỏi Linh đâu. Dạo này cứ thấy nặng nề, bức rức trong lòng sao ấy, gần cuối tháng 6 rồi, biết bao nhiêu việc cần phải làm, và, ngày chia tay cũng sắp đến rồi.”

Gần 2 năm rưỡi rồi hai đứa mình không gặp nhau Linh nhỉ, không biết Linh ở ngoài trông như thế nào, có cao lên bao nhiêu centimet không, gầy ốm ra sao (!?)…

Hè 2018, tôi vẽ bức tranh đầu tiên tặng Linh, thật ngại khi nó không đẹp như tôi mong muốn. Nhưng bức tranh này vụng về, non nớt không hoành tráng, cầu kỳ như tình bạn của chúng tôi vậy. Từng ấy thời gian quen nhau, chưa một lần cãi vã, giận dỗi, lúc nào cũng thấu hiểu cho nhau, gọi nhau bằng những cái tên trìu mến. Tình lắm! Nhắc về Linh, tôi dường như có thể ghi thành một tập sách vậy.

Nhiếp ảnh

CHIWASE – The Purest Happiness Around My Corner

Chiwase – “Chi” trong Chisai (Điều nhỏ bé), “Wase” trong Shiawase (Sự hạnh phúc) – là cái tên do chính tôi tự đặt cho những niềm vui nhỏ bé, giản dị mà bản thân đã nhận ra bên trong căn nhà của mình.

Tại nơi đây, tôi thưởng cho mình cơ hội sống chậm lại một chút, quan sát kỹ hơn một chút, lắng nghe con người bên trong mình. Bức hình ấy như thể hiện sự khao khát, thỏa mãn nhẹ tênh của tôi khi được hòa quyện với Chiwase, đó là sự hòa quyện giữa con người và nắng chiều, ở đây là ánh nắng sau cơn mưa. Nắng khi ấy không rực rỡ nhưng ấm áp bừng sáng cả thành phố vừa ảm đạm rầu rĩ trong mưa, làm sống dậy bao giác quan, cảm xúc trong tôi. Tôi hân hoan, tôi vui sướng, tôi cười, tôi lại nghịch với nắng.

Dù cho cuối ngày về nhà, chỉ còn vài tia nắng cũng đủ làm tôi thấy mãn nguyện.

Khi không còn nắng nữa, mọi thứ được bao phủ với lớp màn xanh xám bí ẩn. Điều đó có lẽ sẽ tạo cảm giác lạnh lẽo, trống rỗng và cô đơn, nhưng với tôi thì không. Vì tôi ưa thích những khoảng thời gian được một mình, để được vuốt ve cảm xúc và dòng chảy bên trong mình. Được lặng thinh, nhìn thành phố qua ô cửa sổ hay nằm ngã ra sàn nhà, bật một bản nhạc nào đó. Cứ như thế, nằm mãi đến chán thì thôi.

Ống hút tre tôi được tặng khi tham gia viết chuyện về cuộc sống xanh của mình.

Tôi nuôi nấng, chăm sóc được tâm hồn mình được như vậy cũng bởi tự nhiên đã trao tôi cơ hội đó. Thế nên tôi không đành ích kỷ chỉ biết hưởng thụ cho mình, tôi cố gắng làm gì đó để thể hiện sự biết ơn của mình trước tự nhiên xinh đẹp này. Sống xanh hơn – cuộc sống yên bình hơn, càng có niềm tin vào những hy vọng của mình.