Họ và tên: Nguyễn Võ An Bình 

Ngày tháng năm sinh: 05/01/2002

Tỉnh/ Thành phố đang sinh sống: Đà Lạt, Lâm Đồng 

Nơi học tập/ Công tác: Trường THPT Chuyên Thăng Long 

Hạng mục dự thi: Cộng đồng

Portfolio: Vẽ – Nhiếp ảnh

GIỚI THIỆU BẢN THÂN

Thân chào ban tổ chức ạ, mọi người có thể gọi em là An Bình. Em là một kẻ mơ mơ màng màng cũng hơi ngơ ngơ hiền hiền đôi khi cũng khùng khùng một tẹo 😀 Chắc do sinh ra và lớn lên tại Đà Lạt í ạ. Em tham gia cuộc thi này vì muốn tạo cho mình một cơ hội để có thể lan tỏa những tác phẩm của bản thân đến người khác, đồng thời tham gia với tinh thần giao lưu, học hỏi các anh, chị, tiền bối đi trước ạ.

HẠNG MỤC VẼ

Mình xin được dự thi vẽ với 3 phong cách: Vẽ chì, màu nước và sơn dầu. Hầu hết các tác phẩm của mình đã được vẽ từ các đây rất lâu, khoảng 4 năm về trước. Mình hy vọng với tất cả màu sắc sinh động mà các bức tranh mang lại sẽ khiến bạn có một ngày thật vui, chúc bạn một ngày thật tốt lành nhé. 

Về thể loại tranh sơn dầu, đây là thể loại tranh mà mình cũng chưa thật sự có nhiều kinh nghiệm. Về bức hoa hướng dương màu xanh, đó là một trong những bức mình vẽ tặng một người bạn dựa trên bức Starry Night của Vincent Van Gogh. Có thể nói màu của tranh cũng tựa như Van Gogh, như cuộc đời của ông vậy. Đôi khi không phải cuộc sống của ta lúc nào cũng vui vẻ, nhưng đó mới là hiện thực của nó. Những bức tranh còn lại, là những bức tranh mình dồn hết tâm huyết của mình để vẽ. Mỗi năm, trường cấp ba của mình – Chuyên Thăng Long Đà Lạt sẽ tổ chức Chung Tay Đón Tết, qua đó sẽ đấu giá các vật phẩm do học sinh làm để làm từ thiện, trong đó mình rất vui vì có thể góp một phần công sức nhỏ bé của mình để làm việc tốt cho đời. Nếu quan sát kỹ, các bạn sẽ thấy những bức tranh của mình đều được vẽ theo tỉ lệ vàng trong nhiếp ảnh, đồng thời màu sắc được chọn lựa rất cẩn thận. Mình còn nhiều sai sót nên mong mọi người hãy bỏ qua cho mình nhé. Cảm ơn vì đã đọc những dòng tâm sự của mình nha :3 Chúc bạn một ngày thật vui.

Còn về màu nước, mình không giỏi biểu đạt cảm xúc qua tranh vẽ, mình cũng không giỏi vẽ người, nhưng mình có thể sử dụng màu để vẽ nên hồn của bức tranh. Các bạn thấy đó, hầu hết tranh màu nước của mình đều rất sáng, trong trẻo và vui, cảm xúc chính của nó cũng như thế. Thật ra cũng không có gì cao siêu cả, vì đơn giản đó chỉ là những điều bình thường trong cuộc sống, nó tạo động lực để mình ghi lại ^^ và đương nhiên vẽ theo sở thích thì chắc chắn sẽ vui rồi.

Bức vẽ chì, đó chỉ là những khoảnh khắc khi ngồi trên trường mình vẽ vu vơ vì chán, trong đó chứa toàn bộ cảm xúc của mình lúc ấy, rất chán và chỉ muốn tập trung vào điều gì đó. 

HẠNG MỤC NHIẾP ẢNH

5 tấm hình đều có một câu chuyện chung. 

“Mấy đứa nhìn chị rồi đợi chị đếm từ 1 tới 3 rồi cười tươi lên nha”. Em muốn nói vậy với mấy bé trong hình lắm nhưng mà thật sự là mấy em … không nghe được. Em chỉ đưa hai ngón tay kiểu “Hi” và cười thật tươi xong mấy bé làm theo thôi. Những bức hình này được chụp vào một chiều mưa rào năm 2018, ở trường Khiếm thính Lâm Đồng, vào năm em 16 tuổi. Thật sự, với những bức hình này, em không hề có một ý tưởng nào cả. Trong thiết kế cũng như vẽ tranh, chúng ta cần một bản thảo, bản phác họa để làm một nền móng vững chắc, từ đó mới có thể xây dựng nên một tác phẩm hoàn chỉnh. Đôi khi với nhiếp ảnh, em nghĩ không cần thiết. Cảm xúc là một trong những điều quan trọng nhất vẽ nên linh hồn của bức ảnh, đồng thời cùng với ánh sáng hợp lý vào lúc “thiên thời, địa lợi, nhân hoà”, chắc chắn sẽ tạo nên một tuyệt phẩm đất trời cho. Đó là điều mà không phải bộ môn nghệ thuật nào cũng làm được. Nhiếp ảnh là để giữ lại lịch sử của một câu chuyện nào đó, một khoảnh khắc đáng nhớ nào đó, một kỉ niệm nào đó hay là một thứ mà ta chẳng bao giờ muốn quên. Và em, chính là người yêu thích việc đi góp nhặt kỷ niệm, trong đó có khoảnh khắc trong những bức hình ấy. Có ai đó từng nói với em là “khi mày chụp một bức ảnh đen trắng, nó sẽ không bao giờ cũ”. Thật vậy, dù thế giới sau này có vận hành như thế nào, thì có một điều vẫn không bao giờ thay đổi đó chính là trẻ em, vẫn là một trong những điều tuyệt vời, trong trẻo, vô tư lự và hồn nhiên nhất của thế giới. Các em, mầm non tương lai của nhân loại mãi mãi xứng đáng được sống với một tuổi thơ hạnh phúc, tràn ngập niềm hân hoan và tiếng cười, và đôi khi chỉ là được… bình thường như những đứa trẻ khác. Nhưng cuộc đời này, không phải ai cũng được may mắn đến vậy. Đằng sau những nụ cười với hàm răng sún chưa thay xong, những gương mặt suy tư, lo nghĩ kia là một ước mơ giản dị lắm. Đó là được làm một người bình thường thôi và không phải vừa bị cảm, vừa bị điếc như thế. Nhưng có lẽ, giấc mơ đơn giản ấy có khi chẳng thể nào thành sự thật. Đó là sự khắc nghiệt của đời sống. Nghệ thuật “không cần phải là ánh trăng lừa dối, nghệ thuật không nên là ánh trăng lừa dối, nghệ thuật chỉ có thể là tiếng đau khổ kia, thoát ra từ những kiếp lầm than” – Nam Cao (Trích trong Trăng Sáng). Một bức ảnh đẹp không nhất thiết phải có đầy đủ mọi thứ nguyên tắc, tỉ lệ vàng trong bức ảnh. Nó đẹp không chỉ bởi hình thức mà nó còn đẹp bởi câu chuyện ý nghĩa đằng sau nó. Một tác phẩm đẹp là một bức ảnh có thể chạm tới trái tim của người khác mà không nhất thiết phải đi qua con đường dạ dày. Thế giới quan của mỗi người là khác nhau, quan điểm về cái đẹp là một trong những điều khác biệt mà không ai giống ai, nhưng cái đẹp về nhân văn, về tình người sẽ mãi mãi không bao giờ thay đổi, dù mai này, thế giới có vận hành theo một hướng khác. Những tác phẩm của các nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp hay chỉ là người thích gom kỷ niệm như em, thì có lẽ “nghệ thuật vị nghệ thuật” hay “nghệ thuật vị nhân sinh” đến giờ cũng không quan trọng nữa. Quan trọng là chúng ta sống hết mình vì đam mê, vì sở thích của bản thân. Chúng ta tìm được cái vui, cái thú vị trong cuộc sống để mang hạnh phúc cho đời, cho người, vì đời, vì người, mới đáng là thứ cần trân quý. Ai cũng có cuộc đời để sống, nhưng chỉ một lần rồi thôi, nên hãy trân trọng nó và làm những điều thật sự có ý nghĩa. Và những bức ảnh đen trắng kia, nó sẽ không bao giờ cũ…. Chúng ta hạnh phúc hơn nhiều người khác, không phải ai cũng may mắn như thế. Hãy trân trọng cuộc sống của mình, chia sẻ niềm vui và nỗi buồn cùng những hoàn cảnh khó khăn khác. Và hãy lan tỏa những điều tốt đẹp ấy cho cả thế giới, đừng quên rằng hãy để nhiếp ảnh giúp chúng ta làm điều đó. Một cuộc đời mang đến hạnh phúc cho người khác mới là bức ảnh đẹp nhất qua ống kính của cuộc sống. Và dù chúng ta có cầm máy ảnh xịn đến đâu, cũng không đẹp bằng chất lượng ảnh qua cặp lens: đôi mắt của mỗi chúng ta đâu. Một góc nhìn về nhiếp ảnh của một con bé từ Đà Lạt, 18 tuổi 6 tháng.