Họ và tên: Huỳnh Nhật Phúc

Ngày tháng năm sinh: 16/12/1997

Tỉnh/thành phố đang sinh sống: Thành phố Hồ Chí Minh

Nơi học tập/Công tác: Trường đào tạo Mỹ thuật Đa phương tiện Arena Multimedia

Hạng mục dự thi: Arenaites

Portfolio: Vẽ

GIỚI THIỆU BẢN THÂN

Đang khát khao được công nhận. Mình đến với cuộc thi để biết mình đang ở đâu để cố gắng thêm.

HẠNG MỤC VẼ

TAM GIÁC NGƯỢC, CON NGƯỜI VÀ CHIẾC MẶT NẠ

“2333”, một thế giới tương lai, concept cyberpunk đã ra đời từ những năm 80s, 90s không còn xa lạ, đã và đang dự báo tương lai chúng ta một cách rất chính xác. Cyberborg, con người nhân bản, robots,… rất nhiều thứ khác làm chúng ta hào hứng nhưng vẫn phản ánh những sự thật tàn khốc. Nhưng chúng ta luôn quên những thứ trước mắt để bước đến tương lai. Mình sẽ kể sự tưởng tượng riêng và quan điểm của bản thân mình.

Cách mình đặt để tựa bài : 

  • Tam giác ngược biểu tượng cổ xưa trong Thiên Chúa giáo – đại diện cho đất, nước, cây cối – những đại diện lớn cho sự sống cơ bản nhưng quan trọng nhất trên thế giới – màu đỏ – sự cấp bách đến cùng cực – bừng bừng như ngọn lửa rừng đang cháy, loang lổ những vết dầu của hóa chất hay vết máu của chiến tranh – mình đặt nó sau lưng nhân vật chính như một nền tảng vững chắc nhưng cũng nằm phía sau thiếu sự chú ý cần thiết 
  • Nhân vật chính: mình tự vẽ lại bản thân với mái đầu được cạo trọc, cơ thể trần truồng – mình muốn mọi người cảm nhận như bản thân được sinh ra trong tương lai không phải bằng cách truyền thống mà là nhân bản. – với phối màu cyberpunk của tương lai – cùng với dòng chữ số ở dưới như những con số được đánh dấu lên những con vật gia cầm, gia súc trong chuồng mà con người bây giờ vẫn nuôi để phục vụ nhu cầu cá nhân.
  • Chiếc mặt nạ dưỡng khí: Công nghệ – sự phụ thuộc – hay có thể trong tương lai chúng ta sẽ không thể thiếu chúng vì phải lọc những thứ mà con người đã tự gây ra – và khi được đặt lên mặt nó sẽ che giấu hết cảm xúc mà chúng ta thể hiện ngoài trừ những đôi mắt đau khổ hoặc lạnh lùng.
  • Tiếp đây mình xin đi sâu vào sự liên kết và các tầng lớp ý nghĩa mà mình trăn trở.

“Con người và chiếc mặt nạ”. Trái đất chúng ta được dạy chúng như một sự vật đã tồn tại rất lâu từ hàng ngàn năm nhưng song cũng là một cơ thể – một bà mẹ hay được ví trong văn học và được con người – những con vi rút đầy tham lam, thù hận, ganh ghét đố kị, nhưng vẫn còn những con người đang cố gắng bảo vệ người mẹ ban tặng cho họ – nhưng sự thật hiện tại là gì? Hãy thử liên hệ với thực tại con người đang đối mặt. “Phổi như bị lửa đốt” chúng ta tìm cách chữa bệnh, sự lây lan nhanh chóng, biện pháp, vaccine. Chúng ta đang làm hết sức có thể nhưng mặt khác con vi rút có phải là đề kháng được trái đất thải ra để loại bỏ “loài vi rút” đang thiêu cháy phổi – những cánh rừng  mỗi ngày để phục vụ cho sự tham lam. Sóng thần, động đất ngày một mạnh hơn như sức đề kháng ngày càng tăng vào mỗi mùa bệnh mỗi năm để chữa lành bản thân nó. Liệu rằng nó sẽ dùng biện pháp nào đó để chữa dứt hẳn bệnh? Như cách trái đất đã càn quét một loài sinh vật cách đây hàng triệu năm.

Những chiếc mặt nạ biến chúng ta thành những con người bị phân biệt chủng tộc, dè chừng nhau, xa cách không còn những phát minh khác – mạng xã hội – với lượng người dùng khổng lồ hơn 2 tỷ người – được đánh số quản lý – sở thích, theo dõi, thói quen – tất tần tật – khoe khoang trên mạng bàn tán trên một nền tảng – chúng ta đang thực sự sống và tự do – hay chỉ tự nuôi nhốt trong chuồng với sự ảo tưởng tự do – ai mà biết được – có chăng chúng ta đã và đang quen dần với cảm giác đó – như con ếch được luộc từ từ trong nồi nước sôi sẽ không nhảy bẳng ra khi bỏ vào lúc nước sôi sùng sục như sự phản vệ. Còn chiếc mặt nạ thì sao – tôi xin lỗi không cố ý nói đến những người đang giành giật qua cơn đại dịch – thực sự khó khăn – nhưng khi được đeo lên – tiếng máy thở – hà hơi – tiếng máy tít tít – thứ làm chúng ta phụ thuộc – dành cho những người đang chật vật – vậy tương lai không phải chiếc smartphone làm chúng ta phụ thuộc – mà có thể chiếc mặt nạ – lọc không chỉ đơn giản là thứ mà những điều chúng ta đã làm trong quá khứ và phải nhận lãnh ở tương lai – thứ mà sẽ che đi cảm xúc của chúng ta chỉ chừa lại đôi mắt đầy sự đè nén như trong phim “US” – chúng ta ở tương lai như nhân bản – linh hồn bị nuôi nhốt, chìm đắm, có thể gắn chip quản lý, theo dõi, như những con vật – chỉ vì sự tham lam của bản thân như người cha mẹ trong phim” Spirited Away” bước vào vùng đất không thuộc về bản thân và tham lam ngấu nghiến cho đến khi tự biến thành những con lợn, mê muội trong cái vọng tưởng tham lam chỉ chờ ngày lấy thịt. Khi mà tiếng máy thở không còn trên giường bệnh – mà nó sẽ được gắn và bám theo ta suốt cả đời – chúng ta thật sự sẽ thích nghi với tương lai như vậy – hay chúng ta bị thao túng bởi sự cách biệt khủng khiếp giữa tầng lớp giàu và nghèo như cách ở quá khứ nô lệ được đánh số, cạo trọc và được mặc những bộ đồ giống nhau để phục vụ cho mục đích cá nhân – rồi sự tiến hóa con người có bị đảo ngược?

“333” – Trong kinh thánh tượng trưng cho Chúa Trời và điều may mắn – nhưng nhân với 2 thành “666” tượng trưng cho quỷ Satan – vốn dĩ con người đều mang điều tốt và xấu – nhưng tương lai sẽ thuộc vào kẻ nào? Liệu trái đất có xóa tan cơn virus mang tên loài người – hay loài ngược có kịp chăm sóc cho bà mẹ mình? Công nghệ sẽ là công cụ hay biến thành sự phụ thuộc? liệu con người có được nhân bản để trở thành nô lệ một lần nữa chỉ để phục vụ cho giới siêu giàu?