Họ và tên: Phạm Hồng Kim Chi

Ngày tháng năm sinh: 06/09/2001

Tỉnh/thành phố đang sinh sống: Thành phố Hồ Chí Minh

Nơi học tập/Công tác: Trường đào tạo Mỹ thuật Đa phương tiện Arena Multimedia 

Hạng mục dự thi: Arenaites

Portfolio: Vẽ 

GIỚI THIỆU BẢN THÂN

Hello mọi người, mình tên là Chi. Mình vốn không giỏi thể hiện cảm xúc của bản thân cho nên ngay từ nhỏ mình đã rất thích việc thể hiện suy nghĩ cá nhân qua việc tạo ra các sản phẩm nghệ thuật. Vì vậy, khi biết đến Show It NOW, mình cảm thấy đây là một cuộc thi thích hợp và thú vị. Chủ đề “cảm xúc” cũng là một đề tài dễ khai thác “cái tôi” của các bạn trẻ hiện nay. 

HẠNG MỤC VẼ

Mình nghĩ mình thật sự là một con nhóc trong đầu chỉ có thiết kế, vẽ vời. Ngay từ khi biết đề tài của Show It NOW, mình đã nghĩ ngay đến những cảm xúc và trải nghiệm thực tế nhất của mình – của một người học và làm thiết kế đồ họa. Cũng có lẽ sau khi xem xong bài thi này, các bạn cùng ngành sẽ thấy bản thân mình đâu đó ở thế giới ấy.

Khi đam mê trở thành một công việc mà bạn phải tạm bỏ đi “cái tôi”, sự thong thả của nghệ thuật cá nhân rồi đem bỏ vào đó những thứ chính xác, máy móc, nhu cầu, thị hiếu đại chúng,…Dẫn đến tình trạng áp lực không biết dẫn dắt sản phẩm đang làm ra nên đi về đâu.

TIN TƯỞNG

Đêm đó, mình vừa làm xong một yêu cầu từ khách hàng với kha khá uất ức mơ hồ vì thế giới quan của cá nhân thật đối nghịch với sản phẩm vừa rồi. Mình cũng không muốn ý kiến gì nhiều, dù sao thế giới này mỗi cá thể không ai giống ai, người ta thích là được. Nhưng sự hành động trái với cảm tính bản thân vẫn làm mình mệt mỏi. 

Mình lấy wacom ra cố vẽ linh tinh để thư giãn, nhưng đúng như mình nghĩ, chẳng có gì trên màn hình. Khi thiết kế vẽ vời biến thành công việc lí trí quá nhiều thì sự sáng tạo cũng bị bào mòn. Nhắm lại vài giây, mình đang nghĩ về thời điểm mới bắt đầu, mình nhớ lúc đó. Và, thật hiệu quả, mình đã tích cực hơn, TIN TƯỞNG bản thân chỉ tạm gác những cảm hứng cá nhân qua, và rồi chắc chắn sẽ trở lại là như thế – một người hết mình đắm chìm vào thiết kế một cách hạnh phúc nhất.

Ngay sau suy nghĩ ấy, đột nhiên từ wacom xuất hiện một không gian kỳ lạ, từ đó bay ra những tia màu. Chưa kịp định hình thì mình bị các tia màu cuốn vào trong không gian vừa mở ra.

CẢM GIÁC MUỐN KHÁM PHÁ ĐỂ TÌM ĐƯỜNG RA

Mình đi theo các tia màu đi đến một thành phố kì lạ với nhiều thứ như cối xay gió, chuồn chuồn,…Những thứ làm bạn phải thốt lên: “Tại sao lại là cối xay gió? Chuồn chuồn?”. Mình cũng chịu vì nó chẳng có ý nghĩa gì thật. 

Mình đoán những sự vật ấy tượng trưng cho sự mơ hồ trong tâm trí mình. Vụn vặt, lẻ tẻ không có sự liên kết. Và có lẽ việc đi đến thành phố khó hiểu này cũng chính là cách tâm trí mình đang tìm lại bản thân. 

SỰ MÃN NGUYỆN KHI TÌM THẤY LẠI BẢN THÂN

Lần theo những tia màu, cuối cùng mình đã ra khỏi thành phố mơ hồ kia, một vùng đất rộng lớn với nhiều sinh vật hiện ra. Mình được một con chim sức chở trên lưng, bay xung quanh là cá mập nhỏ và cá trê lớn đầy sinh động, náo nhiệt. Đúng là những sinh vật kỳ lạ, nhưng thật vui. Lượn trên những tầng mây, cảm giác khoan khoái hứng khởi.

“Mình  biết mình muốn gì rồi!” 

KHI ĐAM MÊ TRỞ THÀNH CÔNG VIỆC

He he hết rồi. Cảm ơn các bạn đã cùng mình tham gia cuộc hành trình này!