Họ và tên: Nguyễn Công Minh 

Ngày tháng năm sinh: 24.08.2001

Tỉnh/ Thành phố đang sinh sống: Hà Nội 

Nơi học tập/ Công tác: Đại học Kiến Trúc Hà Nội 

Hạng mục dự thi: Cộng đồng

Portfolio: Thiết kế

GIỚI THIỆU BẢN THÂN  

Xin chào mọi người. Mình là Nguyễn Công Minh – một chàng sinh viên Đại học Kiến Trúc 19 tuổi. Sinh ra và lớn lên ở Lâm Đồng nhưng hiện tại mình đang học tập và sinh sống tại Hà Nội. Việc rời bỏ đất Nam kỳ để Bắc tiến, đi ngược với xu thế đám đông trong xã hội bây giờ đối với một chàng trai vừa bước vào đời như mình quả là một thử thách lớn. Nhưng chính sự cổ kính và đôi chút an yên của Hà Nội đã thu hút mình và là động lực cho mình cố gắng vượt qua khó khăn. 

Ngoài việc học kiến trúc và “đâm đầu” vào những kì đồ án ngập lụt, bản thân mình cũng đam mê nghệ thuật thiết kế và muốn tiếp xúc với văn hoá và những tác phẩm ở nước ngoài. Thật sự thú vị. Và dần dà, mình muốn đưa những nét nghệ thuật của bản thân nói riêng và những cốt lõi văn hóa Việt Nam nói chung ra trường thế giới qua các tác phẩm. Thể hiện văn hoá, bản sắc của người Việt Nam qua từng ý nghĩ của những tác phẩm. 

Thực hiện được một tham vọng lớn, chắc chắn sẽ cần những bước tiến nhỏ. Hi vọng cuộc thi lần này có thể giúp mình cải thiện được bản thân, che lấp những khuyết điểm. Việc thắng cuộc thi lần này có thể là nguồn động lực rất lớn để mình thực hiện những suy nghĩ dường như “impossible” kia! Xin cảm ơn ban tổ chức, và mong cuộc thi sẽ diễn ra thành công tốt đẹp!

HẠNG MỤC NHIẾP ẢNH: 

Đã bao lâu rồi bạn không nuôi dưỡng tâm hồn mình?

Đã bao lâu rồi kể từ khi bạn thả mình theo những gợn mây, để tâm trí trôi nổi theo những dòng bài hát?

Đã bao lâu rồi kể từ khi bạn ngâm mình trong một bồn nước ấm nóng, để những mối thở dài tan theo mùi hương của chiếc nến thơm?

Hay là…chưa bao giờ?…

Con người ta cứ mãi ngụp lặn trong làn sóng cuộc đời, cứ mãi chạy theo những tiêu chuẩn “đẹp” trừu tượng không ranh giới. Để rồi vô tình tự đeo cho mình “những chiếc mặt nạ hoàn hảo” hay tự gồng mình trong “những chiếc khuôn không bao giờ được là chiếc khuôn”… Và rồi bỏ lại tâm hồn dưới đáy sâu lạnh lẽo, cô tịch.

Hãy dừng lại một phút thôi để ngẫm, nghĩ suy và để hiểu rằng sẽ không có một tiêu chuẩn nào là vẻ đẹp hoàn hảo, làm hài lòng hết thảy cuộc đời. Thay vì chỉ chăm chăm tới bề ngoài, hãy chăm sóc nhiều hơn cho khu vườn tâm hồn, hãy giúp tâm hồn được nở hoa.

“Vẻ đẹp con người toát ra từ thần thái và thần thái xuất phát từ vẻ đẹp tâm hồn. Vẻ đẹp tâm hồn mới là vô giá, là vĩnh viễn.”