Họ và tên: Nguyễn Dương Ngọc Trâm

Ngày tháng năm sinh: 07/05/1998

Tỉnh/ Thành phố đang sinh sống: Thành phố Hồ Chí Minh

Nơi học tập/ Công tác: Trường đào tạo Mỹ thuật Đa phương tiện Arena Multimedia

Hạng mục dự thi: Arenaites

Portfolio: Vẽ – Thiết kế

GIỚI THIỆU BẢN THÂN 

Xin chào mọi người, em tên là Nguyễn Dương Ngọc Trâm, có thể gọi em là Dương Trâm nhé, em 22 tuổi. Em yêu Nghệ Thuật, Cái Đẹp và sự Sạch Sẽ, đồng thời cũng muốn tự mình tạo ra những tác phẩm nghệ thuật đẹp đẽ sạch sẽ mà xã hội chấp nhận được. Em tin vào Luật Nhân Quả, Lực Hấp Dẫn, và “những gì khó giải thích được”. Em tôn trọng Tự Do, và Trí Tưởng Tượng. Chọn theo Thiết kế Đồ họa là một bước bùng nổ trong đời em. Vâng! Chiến tranh tâm lý đã xảy ra. Rất may là em đã từng bước thuyết phục được và chứng tỏ được với mọi người em thật sự thuộc về lĩnh vực nào. Thiên thời – Địa lợi – Nhân hòa mọi người ạ. Tham gia Show It NOW 2020 sẽ là một tuyên bố chính thức với tất cả rằng: “Em đang sống cuộc sống của chính em và mọi thứ đang rất ý nghĩa… từng giây, từng giây…”.

HẠNG MỤC THIẾT KẾ

Mother

Được truyền cảm hứng từ câu chuyện của một người mẹ: Ba mất sớm, phải xa cả mẹ để tự đi kiếm sống khi mới khoảng 10 tuổi. Tuổi 19, vì để thoát khỏi đòn roi của chính những người chị trong suốt cả chục năm mà vội vã tin một người đàn ông một cách khờ dại, rằng người đó có thể bảo vệ mình, chăm sóc, yêu thương mình. Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, bạo hành tiếp nối đòn roi. Kỉ niệm đẹp tiền hôn nhân không được bao nhiêu. Chút nữa thôi là không giữ được bé gái đầu lòng của mình chỉ vì bị bạo hành gia đình và giày vò tâm lí. Nhưng đội ơn trời, mẹ đã tròn, con đã vuông. Tiếp ngay sau đó là một loạt sự lão hóa kinh khủng khi chỉ mới 23 thanh xuân. Điều duy nhất duy trì được tinh thần cho người mẹ chính là đứa con gái bé nhỏ. Khi quá mệt mỏi bởi hiện thực tàn ác, người mẹ lại nhớ về tuổi thơ có cả mẹ lẫn ba luôn bảo vệ mình vô điều kiện. 

Time Trap

Ranh giới giữa 2 thế giới thật mong manh. Sẽ thế nào nếu tất cả quay ngược về thời nguyên thủy? Sẽ ra sao nếu mọi thứ đều là nhà cao tầng với công nghệ tối tân? 

Mẹ & Bố

 Đánh kẻ chạy đi chứ không đánh người chạy lại, hối lỗi thì sẽ được tha thứ, nhưng xin đừng lặp lại những đau thương kia một lần nào nữa. Yêu thương nhau, trân trọng nhau…

Vọng

Có một thời gian em đã bị ám ảnh bởi bài hát “Sắc màu” của nhạc sĩ Trần Tiến được trình bày bởi ca sĩ Trần Thu Hà. Cảm hứng từ bài hát là một phần, cùng lúc đó em cũng có rất nhiều cảm xúc tương tự lời bài hát, thế là em đã điên cuồng vẽ ra được bức tranh này.