Họ và tên: Lương Diệu Sương

Ngày tháng năm sinh: 08/12/2001

Tỉnh/ Thành phố đang sinh sống: Thành phố Hồ Chí Minh

Nơi học tập/ Công tác: Trường đào tạo Mỹ thuật Đa phương tiện Arena Multimedia

Hạng mục dự thi: Arenaites

Portfolio: Vẽ, Nhiếp ảnh

GIỚI THIỆU BẢN THÂN

Mình là Diệu Sương, ngay từ bé mình đã rất thích vẽ. Đối với mình vẽ đem đến cho mình một cảm xúc, khoảnh khắc đáng nhớ, cái khoảnh khắc hoàn thành một bức vẽ đối với mình nó rất hạnh phúc, rung lên vì sung sướng. Mình rất thích câu nói này của Vincent Van Gogh: “If you hear a voice within you say “you cannot paint,” then by all means paint, and that voice will be silenced”  tạm dịch là (Nếu bạn nghe thấy giọng nói bên trong mình bảo “người không thể vẽ”, thì hãy vẽ bằng mọi giá đi và giọng nói đó sẽ im lặng). Và mình đến với Show It NOW để nói ra cũng như thể hiện đam mê của bản thân với nghệ thuật.

HẠNG MỤC VẼ

EMOTIONLESS

Qua tác phẩm này mình muốn gửi thông điệp đến tất cả mọi người, đặc biệt là những người trẻ đang vô cảm, thờ ơ. Lối sống vô cảm là biểu hiện của một nhóm người có môi trường gia đình thiếu tình yêu thương, luôn sống theo lý trí của mình, hơn nữa do ngoại cảnh tác động. Họ không còn lòng tin vào điều tốt nên họ vô cảm trước những điều tốt đẹp trong cuộc đời này. Đó là sự “khủng hoảng niềm tin”, lòng tốt bị người hoài nghi nhiều hơn, những nghĩa cử tốt đẹp đôi khi lại trở thành cá biệt và đối lập với số đông. Vốn dĩ cuộc sống này có rất nhiều điều tốt đẹp như những bông hoa kia, vậy tại sao chúng ta không một lần dừng lại? ngắm nhìn xung quanh, chắc chắn rằng bạn sẽ nhận ra còn biết bao nhiêu niềm tin tốt đẹp, nhìn nhận cuộc sống một cách tích cực hơn và ngừng ngay suy nghĩ tiêu cực để giúp bản thân và cộng đồng trở nên tốt hơn. Cuộc sống không phải chỉ là của một người. Sống là “cho” và “nhận”. Bởi vậy mà mỗi chúng ta nên sống chậm lại một chút, sống có ý nghĩa, có tâm hơn để cuộc sống thêm ý nghĩa. 

HẠNG MỤC NHIẾP ẢNH

TUỔI XẾ CHIỀU

 Đây là những bức ảnh đầu tay khi mình mới bắt đầu cầm máy và chụp. Mỗi khi đi chợ cảm xúc của mình bắt đầu dâng trào xót xa, đồng cảm trước những hình ảnh các cụ già vất vả mưu sinh. Mỗi người mỗi hoàn cảnh nhưng đều giống nhau ở một điểm ai cũng nghèo, cái nghèo đeo đẳng. Lẽ ra ở vào tuổi của họ, khi sức khỏe đã yếu phải được nghỉ ngơi, vui vẻ bên con cháu. Vậy mà họ phải lao động vất vả để trang trải cuộc sống cuối đời. Ai rồi cũng đến lúc già yếu, đau ốm, bệnh tật. Có những người hạnh phúc, được con cháu lo lắng, chăm sóc, an nhàn. Nhưng đâu đó vẫn còn nhiều phận đời kém may mắn, đơn độc, vất vả vật lộn với gánh nặng mưu sinh. Dù khổ cực, đơn độc nhưng họ vẫn không buông xuôi. Họ luôn hy vọng có sức khỏe để lao động, tồn tại. Qua những bức ảnh mong rằng các bạn trẻ trao yêu thương tới những người thân yêu nhiều hơn, lắng nghe họ để cảm thông, để chia sẻ họ là những người vất vả chăm sóc chúng ta dành cho chúng ta tất cả sự yêu thương. Họ tuy tuổi đã cao nhưng là tấm gương lao động đẹp sáng giá nhất. Một câu nói của bà cụ bán hàng rong trong chợ khiến cho mình cảm thấy xúc động: “Mình còn sức lao động thì cứ đi, đỡ được bao nhiêu thì đỡ, ở với chúng nó, có chúng nó lúc đau ốm là may rồi”. Khi bình minh lên, rõ ràng hơn nữa những phận đời mưu sinh khi tóc đã gần như bạc hết. Mỗi người một hoàn cảnh, một số phận, hay chỉ đơn giản là muốn tự lo cho mình, không muốn phiền tới ai. Nhưng khi phải tất tả mưu sinh ở tuổi đã xế chiều thì chẳng có một niềm vui trọn vẹn nào cả. Đây là những tấm ảnh gốc chưa blend màu vốn dĩ mình muốn giữ lại những hình ảnh chân thực nhất.