Họ và tên: Nguyễn Thị Quỳnh Trang 

Ngày tháng năm sinh: 14/07/2001

Tỉnh/thành phố đang sinh sống: Hà Nội 

Nơi học tập/Công tác: Tự do 

Hạng mục dự thi: Cộng đồng 

Portfolio: Vẽ – Nhiếp ảnh  

GIỚI THIỆU BẢN THÂN

Mình là người thích lưu giữ khoảnh khắc qua những bức ảnh. Khi chụp ảnh, mình luôn chú trọng phần cảm xúc lên đầu tiên. Bởi vì với mình, nhiếp ảnh không phải là nhìn, mà là cảm nhận. Nếu như bạn không thể cảm nhận được những gì bạn đang nhìn, thì bạn sẽ không thể nào làm cho  người xem cảm nhận được bất cứ điều gì khi họ nhìn vào bức ảnh của bạn.

HẠNG MỤC NHIẾP ẢNH 

Những người nghệ sĩ đường phố

Người đàn ông mặc chiếc áo phông màu xám, đội chiếc mũ beret cũ đã nhuốm màu thời gian. Ông là một họa sĩ vẽ tranh chân dung ở trên đường phố.Đồ nghề của ông đều không còn mới, hộp đựng cọ vẽ đã bạc màu vì gió mưa. Người đàn ông cũng không còn trẻ,tóc hoa tiêu xoăn xoăn không che lấp được những nếp nhăn nhàu nhĩ trên gương mặt. Ông quan sát vị khách và vẽ- như những họa sĩ vẽ tranh bình thường khác. Nhưng chính cái dáng vẻ mà ông mang lại khi vẽ, đôi mắt trông rất hạnh phúc về những việc mình đang làm, đã khiến cho những người khách bộ hành nán lại để nhìn ông vẽ với cái nhìn tán thưởng, những tiếng click máy ảnh liên tục và những nụ cười…

“Chú muốn cho mọi người thấy rằng, những người khuyết tật cho dù bị khiếm khuyết một hay nhiều phần của cơ thể, nhưng họ vẫn còn lại thứ luôn luôn khỏe mạnh, đó là một trái tim không bao giờ bị tật nguyền khi mà trong mình vẫn tồn tại những khát khao được thể hiện, cống hiến tình yêu cho xã hội và nghệ thuật” – một người nghệ sĩ khiếm thị  thổi sáo bộc bạch tâm sự  với tôi.

Còn nhớ, hồi học tiểu học, sáng nào tôi cũng cùng nhóm bạn vừa rôm rả nói chuyện, ăn vội gói xôi, cái kẹo của cô bán hàng rong trước trường mình để kịp giờ vào lớp. Một ngày nào đó, nếu phố thị không còn những người bán hàng rong, không còn những tiếng rao quen thuộc đong đầy kỷ niệm thuở ấu thơ chắc chắn chúng ta sẽ thấy trống vắng trong lòng. Đó chính là những kỷ niệm thân thương, những khoảng bình yên lắng lại trong tâm hồn của mỗi người để ta cảm nhận về những gì diễn ra trong cuộc sống thường nhật..

Đứa trẻ không bao giờ “ được lớn”

HẠNG MỤC VẼ 

Bất kỳ một em bé nào khi sinh ra, tuổi thơ đều gắn liền với hình ảnh của chú gấu bông. Thuở nhỏ, ai cũng từng sở hữu một chú gấu bông xinh xắn. Bạn hãy ôm nó khi đi ngủ, cho nó ăn, chơi đồ hàng cùng nó. Có thể nói, gấu bông là một thứ gì đó thuộc về miền tuổi thơ đẹp đẽ của bạn. Gấu bông là người bạn đã cùng bạn trải qua và là nơi lưu giữ những ký ức đẹp, để rồi khi lớn lên, mỗi lần nhìn thấy nó, bạn lại nhớ về thuở thơ ấu với những kỷ niệm thân thương.