Ngày sinh: 26/07/2002

Tỉnh/thành phố đang sinh sống: Vĩnh Long

Nơi học tập/Công tác: Trường THPT Hiếu Nhơn

Hạng mục dự thi: Cộng đồng 

Portfolio: Vẽ – Thiết kế

GIỚI THIỆU BẢN THÂN

Mình là Linh. Mình đã từng tham gia cuộc thi này vào đợt 1 rồi. Không có từ ngữ nào có thể diễn tả  được sự hoành tráng của các tác phẩm qua các đợt. Mình rất rất là hâm mộ mọi người luôn. Hôm nay mình trở lại với mục tiêu là trải nghiệm và cảm nhận. Mình rất muốn được mời tham dự sự kiện cuối của đợt này. Các lần trước đều không có cơ hội đi. 

HẠNG MỤC VẼ

CHA

Mình vẽ về cuộc hành trình dài mười mấy năm mấy của cha và mình. Hồi bé trường cứ mỗi khi đi học mình lại được cha chở trên chiếc xe đạp cũ kỹ thời học sinh của mẹ . Lớn lên vì mình thích vẽ, cũng vì đam mê đó mà cứ mỗi khi chủ nhật hai cha con lại đèo nhau qua mấy chục cây số đến một thành phố xa xôi để học vẽ dù mưa hay nắng vẫn đều đặn như thế. Điều đặc biệt là đi trên chiếc xe cũ kỷ mười mấy năm của ông ngoại mình cho. Đi qua mười mấy năm như thế cha vẫn là xe ôm vô thời hạn. Hihi. Điều tuyệt vời nhất không phải là bạn đi bằng một chiếc xe xịn đến trường. Mà tuyệt vời nhất chính là người thân thương của bạn đồng hành cùng bạn đi đến những ước mơ !

GIAM

Một người thật sự bị giam cầm khi chính tâm hồn họ chết đi. 

SỨC SỐNG

Cảm hứng bắt đầu từ những câu việc cháy rừng. Đó thật sự là một nỗi đau của thiên nhiên. Khi thần chết mang bao nhiêu sinh mạng nhỏ bé hay to lớn đi ra khỏi Trái đất này. Nhưng dù có như thế người cũng không thể lấy đi sức sống tiềm tàng của chúng. Mọi thứ vẫn sinh tồn, vẫn hiên ngang sinh sôi, nảy nở. Chết đi không có nghĩa là hết, mà là tiếp tục một quá trình tái sinh và sinh tồn. Điều thật sự chết đi, chính là chết mà không ai nhớ đến nữa. Bạn trồng một cái cây, khi nó chết đi, bạn vẫn luôn nghĩ về nó thì nó vẫn sống trong lòng bạn đó thôi . 

ĐỐI MẶT

Nỗi đau mà cuộc sống đem lại, khiến người ta trở nên thay đổi. Mình nghĩ rằng một người sinh ra họ vốn dĩ cũng như bao người khác, họ hiền hậu nhân từ hay bao dung, rộng lượng. Họ điều là người tốt. Nhưng chính vì cuộc sống gai góc kia đã làm một con người vốn dĩ hiền lành trở nên xấu đi. Người ta thường dùng lời lẽ cay nghiệt để chỉ trích một con người, nhưng chưa chắc rằng họ đã cảm nhận hết được những điều mà người đó trãi qua. 

GÁNH NẶNG

Khi một người bước vào độ tuổi của trưởng thành, họ luôn mang trong mình những gánh nặng mà cuộc sống đem lại. Tiền, xe, nhà, …hay cả những cảm xúc mà người đó phải gánh chịu. Áp lực đó mình tin chắc rằng ai trong chúng ta cũng sẽ gánh chịu cả. Cái cảm giác ấy!!! Hơiiiii… làm người lớn thật khó. 

HẠNG MỤC THIẾT KẾ

Mình làm những mô hình về cuộc sống của mình, về những ước mơ của mình.

BỮA CƠM

Đối với nhiều người có những việc rất là nhỏ nhặt. Nhưng đối với người khác đó là cả một ước mơ. Gia đình mình đã mười mấy năm rồi không có những bữa cơm ngồi ăn chung. Vì công việc, vì học tập. Kể từ lúc mình chuyển nhà hồi bé rất lâu rất lâu rồi. Các thành viên trong gia đình không có cơ hội ăn chung trong một mâm cơm. Mình làm điều này chỉ muốn tái hiện lại cảnh gia đình cùng ăn cơm là như thế nào. Bạn thật may mắn khi có một gia đình mà mỗi ngày tất cả thành viên điều quay quần bên nhau qua những bữa cơm…hmm

CUỘC SỐNG

Hai mô hình này là mình diễn tả lại cuộc sống hằng ngày của mình cùng các anh em siêu nhân nhà mình.  Phải nói là có tụi bé cuộc sống trở nên đáng yêu vô cùng. 

THANH XUÂN, THỜI GIAN

Đến một giây phút nào đó của cuộc đời bạn sẽ nhớ về những kí ức về những câu chuyện cũ. Một thời đã qua. Những điều chỉ tồn tại trong quá khứ. Đến lúc quá khứ mang theo tên ai một thời, lắm lúc suy nghĩ sẽ qua lại thôi,… đôi khi là sẽ quên hết, quên hết…

Tất cả chỉ là những câu chuyện nhỏ bé mà mình trải qua và cả những suy nghĩ về cuộc sống này. Cảm ơn vì bạn đã đọc nó.