Họ và tên: Lê Thị Kim Ngân

Ngày tháng năm sinh: 25/06/2000

Tỉnh/thành phố đang sinh sống: TP. Hồ Chí Minh

Nơi học tập/Công tác: ĐH Kiến Trúc

Hạng mục dự thi: Cộng đồng 

Portfolio: Thiết kế – Vẽ

GIỚI THIỆU BẢN THÂN

Tôi tên là Kim Ngân, sinh viên trường Kiến Trúc TP.HCM. Lý do tôi muốn tham gia cuộc thi là để muốn chia sẻ những cảm xúc của mình trong thời gian dịch bệnh vừa qua, và góp phần tri ân cảm ơn ủng hộ đội ngũ y bác sĩ, và tất cả các chiến sĩ những người đang ở tuyến đầu chống dịch bệnh bảo vệ nhân dân, quê hương đất nước.

Ý tưởng bài thi: Cảm xúc xã hội (Tự hào) – Tinh thần anh hùng của những chiến binh trong mùa dịch bệnh Covid 19.

HẠNG MỤC THIẾT KẾ

MƠ HỒ 

Cuộc sống ngày nay cứ cuốn con người theo sự vội vàng, hối hả. Tôi cũng vậy, bị cuốn vào guồng máy đó. Những chông chênh của tuổi 20, suy nghĩ về tương lai, hướng đi cho cuộc đời mình khiến tôi cảm thấy như bất lực, nhìn mọi thứ thật mơ hồ, và dường như rơi vào sự mệt mỏi mất lửa cái nhiệt huyết của tuổi trẻ hồi nào chẳng hay. Như muốn quẳng hết tất cả lên bầu trời xanh kia nhờ gió cuốn đi. Mệt mỏi, áp lực bởi cuộc sống, công việc, học tập, khiến ta như bỏ quên mọi thứ : bản thân, mọi người xung quanh, tình yêu thương và cứ lao đầu vào chữ LÀM, mà chẳng buồn suy nghĩ gì. 

THƯƠNG

Mỗi ngày trôi qua trong thời gian ở nhà do dịch bệnh, tôi lại thấy cuộc sống này thật đẹp. Cái đáng sợ hơn dịch bệnh là sự ích kỷ và bệnh vô tâm. Nhưng tôi thấy dân tộc tôi họ đùm bọc, sẻ chia với nhau từ chiếc khẩu trang, nước rửa tay, thực phẩm đến tiền bạc dù không nhiều nhưng đủ ấm lòng trong cơn hoạn nạn, như câu “một miếng khi đói bằng một gói khi no”, cùng nhau vượt qua giai đoạn kinh tế bị trì trệ. Đôi khi cái đẹp nó không nằm ở những thứ phù phiếm xa hoa như chúng ta thường nghĩ, cái đẹp nó nằm ở trái tim mỗi con người. Trong lúc kinh tế đang khó khăn nhất, thì ở đây đất nước Việt Nam xinh đẹp tôi thấy những phong trào quyên góp gạo, đồ ăn, tiền cho người khó khăn. Những chiếc khẩu trang, nước rửa tay được các bạn trẻ trao đến tận tay những cụ già, người neo đơn, gia đình có hoàn cảnh khó khăn. Đẹp lắm Việt Nam ơi, Đẹp ở tấm lòng yêu thương sẻ chia, đẹp ở cả tâm và hành động. 90 triệu con tim như hòa chung một nhịp đập, nhịp đập của yêu thương, sẻ chia. Những ngày qua sẽ là những kí ức không bao giờ quên được. Tôi chợt nhận ra, sự sống đáng quý lắm, mỗi ngày thức dậy được vươn vai chào đón ngày mới với những tia nắng lọt qua khe cửa sổ là ta đã có thêm một ngày để yêu thương. Cuộc sống có đẹp hay không? Quả thật là do chính bạn, qua chính đôi nhìn đời tiêu cực hay tích cực vùi đầu vẻ. Ở trong trái tim này luôn có một tình yêu, một niềm tự hào nó làm tôi run lên và có thêm động lực. Chững lại chạm tới những rung động của xúc cảm, xoá đi những suy nghĩ tiêu cực, truyền cho bản thân một nguồn cảm hứng để thật sự thăng hoa trong giây phút này. Quay trở lại với cuộc sống thường nhật. Tôi đã tập được cho bản thân mình một lối sống lành mạnh và những thói quen tốt như tập thể dục và đọc sách, nấu ăn vào thời gian rảnh như một cách thư giãn cho bản thân. Tôi cảm nhận được những vẻ đẹp của thế giới xung quanh qua con mắt yêu đời đến lạ. Nhìn lên bầu trời xanh, như vừa vượt qua một cơn bão tố. THƯƠNG sao cuộc sống này, với tình yêu thương giữa người với người trong lúc hoạn nạn, THƯƠNG sao tổ quốc dân tộc Việt Nam tôi.

Mô tả ý tưởng: Mẹ tôi đã từng nói ” có hai thứ đáng sợ nhất đó chính là chiến tranh và dịch bệnh”. Tôi may mắn không sinh ra ở thời kì chiến tranh loạn lạc, thời mà từng tấc đất cũng xộc lên mùi của hơi đạn, nguyên tử và tội ác, đâu đâu cũng là nơi nằm xuống của đồng bào mình. Nhưng vào năm 20 tuổi, tôi đã chứng kiến được dịch bệnh- đã làm thay đổi về suy nghĩ và hành động của tôi rất nhiều. Suốt nhiều ngày phải ở nhà do tình hình dịch bệnh diễn biến phức tạp. Nhưng ngoài kia những bác sĩ, chiến sĩ bộ đội và hàng ngàn tình nguyện viên, họ những anh hùng thầm lặng dũng cảm và rất đỗi kiên cường đã và vẫn đang chiến đấu với hiểm nguy với tử thần để kéo từng mạng sống về trong từng nhịp đập của trái tim. Đột nhiên tôi cảm thấy giật mình, từ những cảm giác chán chường mệt mỏi với những suy nghĩ tiêu cực chông chênh mơ hồ của tuổi 20 đã nhường chỗ lại cho cảm xúc của sự rung động cho một tình yêu, sự lạc quan thôi thúc. Và tình yêu ấy dành cho đất nước tôi, hai từ Việt Nam nghe thật thiêng liêng và quá đỗi tự hào “Việt Nam tôi yêu” Cuộc sống ngày nay cứ cuốn con người theo sự vội vàng, hối hả. Tôi cũng vậy, bị cuốn vào guồng máy đó. Những chông chênh của tuổi 20, suy nghĩ về tương lai, hướng đi cho cuộc đời mình khiến tôi cảm thấy như bất lực, nhìn mọi thứ thật mơ hồ, và dường như rơi vào sự mệt mỏi mất lửa cái nhiệt huyết của tuổi trẻ hồi nào chẳng hay. Như muốn quẳng hết tất cả lên bầu trời xanh kia nhờ gió cuốn đi. Và đó là khi, dịch bệnh ập tới. Nó đến theo vòng lặp của chu kì mà các nhà khoa học đã từng tuyên bố trong một nghiên cứu về các loại dịch. Cứ 100 năm con người sẽ phải đối diện với một cơn dịch bệnh. Và cuối năm 2019 cả Thế giới phải gồng mình chống chọi với Virus Corona. Nó đến đúng lúc tôi 20 tuổi, nói cách khác đối với riêng tôi , nó cho tôi tận bốn tháng để “chững lại” nhìn nhận lại bản thân, cuộc sống, những “xúc cảm” của trái tim những góc nhìn mà trước giờ tôi chưa từng “cảm” được một cách trọn vẹn đến thế. Và quan trọng hơn hết nó làm dạt dào hơn một tình yêu to lớn trong trái tim nhỏ bé này, và chắc có lẽ là hàng triệu con tim khác về tình người trong cơn hoạn nạn. Tự hào lắm hai tiếng “Việt Nam” Một đất nước kiên cường giữa tâm dịch. Sẵn sàng hi sinh kinh tế để cứu người dân ” Vì một cuộc chiến không ai bị bỏ lại phía sau”. Đó là khi hoạn nạn tôi thấy dân tộc mình đẹp đến lạ. Vẻ đẹp của tình người giữa bạo bệnh, vẻ đẹp của từng giọt mồ hôi của các bác sĩ. Ngày đêm quên ăn quên ngủ vì bệnh nhân. Những giấc ngủ chóng vánh đặt lưng bên hành lang của bệnh viện, còn là hình ảnh của các tình nguyện viên chợp mắt ở bên ngoài ký túc xá khi đang dọn dẹp chỗ cho các đồng bào về cách ly. Bữa cơm trưa ăn vội bên ngoài phòng cấp cứu, miếng cơm còn chưa trọn thì phải bỏ dở vì bệnh nhân đột nhiên lên cơn sốt cao. Những giọt nước mắt, mồ hôi đã ướt hết bộ đồ bảo hộ. Vết hằn của khẩu trang do mang quá nhiều ngày. Họ quên mình lao vào hiểm nguy đến chiến đấu đối diện với tử thần, dành giật từng mạng sống, từng hơi thở, nhịp đập của trái tim. Quên đi bản thân mình làm việc hơn 100% sức lực của mình. Nhìn hình ảnh của các bác sĩ, điều dưỡng với khuôn mặt mệt mỏi, đôi chân rệu rã vì phải làm việc trong thời gian dài, nhiều ngày liên tiếp, người đã mấy tháng trời chưa được về nhà, áp lực công việc trách nhiệm với Tổ Quốc, họ toát ra một vẻ đẹp. Đối diện với cái chết, đó là vẻ đẹp của lòng dũng cảm, sự kiên cường, đó là một cuộc chiến mà Việt Nam của tôi lại một lần nữa khiến cho cả Thế giới phải ngả mũ, ngưỡng mộ. Có một dân tộc nào, gan lì đến như vậy. Hãng hàng không VietNam Airlines đã tiến hành những chuyến bay mang theo đến hai mươi người- tôi gọi họ là những chiến binh vì nơi họ đến là những tâm dịch, có đến hàng trăm hàng ngàn người chết ở những nơi đó. Họ đi vì tiếng gọi Tổ quốc thiêng liêng, tiếng gọi của đồng bào, máu đỏ da vàng dù ở đâu trong trái tim này vẫn đang chảy chung một dòng máu của một dân tộc giàu tình thương yêu, tình người, đùm bọc sẻ chia trong hoạn nạn khó khăn. Từ trên xuống dưới là một màu xanh của bộ đồ bảo hộ, bộ trang phục họ đang mặc là của những chiến binh dũng cảm. Họ thật đẹp, cái đẹp làm lan tỏa một cảm xúc, nguồn cảm hứng cho cộng đồng. Tôi đã rơi nước mắt khi nhìn thấy một đoạn clip ngắn ghi lại cảnh các chiến sĩ bộ đội do thời gian quá cấp thiết phải nhường chỗ cho đồng bào từ nước ngoài về phải vào rừng ở tạm. Ngủ trong lều, ăn cơm bằng lá chuối trong tiết trời mưa gió. Hạt cơm ướt át đó để nhường lại bữa cơm đầy nóng hổi cho đồng bào mình trong thời gian cách ly. Cái lạnh buốt của cơn mưa đầu mùa xộc lên mùi đất thật khó chịu để dành phần chỗ ngủ đầy đủ giường chiếu cho người cách ly. Ôi thương lắm Việt Nam tôi. Rồi những ngày tháng đó, thật khó khăn, áp lực và mệt mỏi cho những y bác sĩ , những cán bộ ở tuyến đầu chống dịch. Số lượng người Việt ở nước ngoài xin về ngày càng đông, để đáp ứng được chỗ ăn chỗ ở, họ phải làm việc rất vất vả, trách nhiệm đối với Tổ Quốc, sự thôi thúc từ trái tim và tình đồng bào là những động lực cho họ. Cả một dân tộc cùng nhau chung tay chống dịch. Nó làm tôi thấy vẻ đẹp của sự sẻ chia, của sự yêu thương giữa người với người. Người mẹ Việt Nam anh hùng ở tỉnh Thanh Hoá đã dành tặng cho chính phủ 10 triệu đồng tiền dành dụm của bà để quyên góp vào công cuộc phòng chống dịch, và còn rất nhiều những hành động đẹp khác, khiến tôi suy nghĩ về trách nhiệm của bản thân mình với cộng đồng. Mỗi ngày trôi qua trong thời gian ở nhà do dịch bệnh, tôi lại thấy cuộc sống này thật đẹp. Cái đáng sợ hơn dịch bệnh là sự ích kỷ và bệnh vô tâm. Nhưng tôi thấy dân tộc tôi họ đùm bọc, sẻ chia với nhau từ chiếc khẩu trang, nước rửa tay, thực phẩm đến tiền bạc dù không nhiều nhưng đủ ấm lòng trong cơn hoạn nạn, như câu “một miếng khi đói bằng một gói khi no”, cùng nhau vượt qua giai đoạn kinh tế bị trì trệ. Đôi khi cái đẹp nó không nằm ở những thứ phù phiếm xa hoa như chúng ta thường nghĩ, cái đẹp nó nằm ở trái tim mỗi con người. Trong lúc kinh tế đang khó khăn nhất, thì ở đây đất nước Việt Nam xinh đẹp tôi thấy những phong trào quyên góp gạo, đồ ăn, tiền cho người khó khăn. Những chiếc khẩu trang, nước rửa tay được các bạn trẻ trao đến tận tay những cụ già, người neo đơn, gia đình có hoàn cảnh khó khăn. Đẹp lắm Việt Nam ơi, Đẹp ở tấm lòng yêu thương sẻ chia, đẹp ở cả tâm và hành động. 90 triệu con tim như hòa chung một nhịp đập, nhịp đập của yêu thương, sẻ chia. Những ngày qua sẽ là những kí ức không bao giờ quên được. Tôi chợt nhận ra, sự sống đáng quý lắm, mỗi ngày thức dậy được vươn vai chào đón ngày mới với những tia nắng lọt qua khe cửa sổ là ta đã có thêm một ngày để yêu thương. Cuộc sống có đẹp hay không? Quả thật là do chính bạn, qua chính đôi nhìn đời tiêu cực hay tích cực vùi đầu vẻ. Ở trong trái tim này luôn có một tình yêu, một niềm tự hào nó làm tôi run lên và có thêm động lực. Chững lại chạm tới những rung động của xúc cảm, xoá đi những suy nghĩ tiêu cực, truyền cho bản thân một nguồn cảm hứng để thật sự thăng hoa trong giây phút này. Quay trở lại với cuộc sống thường nhật. Tôi đã tập được cho bản thân mình một lối sống lành mạnh và những thói quen tốt như tập thể dục và đọc sách, nấu ăn vào thời gian rảnh như một cách thư giãn cho bản thân. Tôi cảm nhận được những vẻ đẹp của thế giới xung quanh qua con mắt yêu đời đến lạ. Nhìn lên bầu trời xanh, như vừa vượt qua một cơn bão tố. Sau cơn mưa trời lại sáng. Tôi đi họ lại. Thong thả đi mua một ổ bánh mì ở một tiệm nhỏ gần trường, chợt giật mình tôi nhận ra bỏ quên ví ở nhà, lật đật bảo cô ” xin lỗi cô con bỏ quên tiền ở nhà rồi ” , có đáp ” cầm đi mai trả cô”. Ơ, cô làm tôi xúc động nữa rồi. Banh nhanh qua ngã tư đường để tới trường, hình ảnh hai chú grab ngồi đánh ván cờ khiến tôi đứng lại. Một ván cờ nghỉ ngơi thư giãn ngay vỉa hè. Dừng! Hãy dừng trái tim và ánh mắt của bạn dù chỉ một phút thôi để cảm nhận xung quanh mình có những hình ảnh, câu chuyện bình dị mà bình yên đến thế.

CHỮNG

Cứ 100 năm con người sẽ phải đối diện với một cơn dịch bệnh. Và cuối năm 2019 cả Thế giới phải gồng mình chống chọi với Virus Corona. Nó đến đúng lúc tôi 20 tuổi, nói cách khác đối với riêng tôi, nó cho tôi tận bốn tháng để “chững lại” nhìn nhận lại bản thân, cuộc sống, những “xúc cảm” của trái tim những góc nhìn mà trước giờ tôi chưa từng “cảm” được một cách trọn vẹn đến thế. Và quan trọng hơn hết nó làm dạt dào hơn một tình yêu to lớn trong trái tim nhỏ bé này, và chắc có lẽ là hàng triệu con tim khác về tình người trong cơn hoạn nạn. Tự hào lắm hai tiếng “Việt Nam” Một đất nước kiên cường giữa tâm dịch.

Chững lại, cho trái tim mình chạm với thế giới ngoài kia để nghỉ ngơi cho tâm trí bồi dưỡng cho tâm hồn bởi những giá trị chân, thiện, mỹ ở giữa cuộc sống đầy xô bồ này. Tôi đã trân trọng hơn cuộc sống. Tôi thấy được trách nhiệm của bản thân, giá trị của cuộc sống. Vẻ đẹp tình người, phẩm chất cao đẹp của dân tộc Việt Nam. Sự kiên cường dũng cảm, chiến đấu đến cùng, niềm tin sự vươn lên mãnh liệt.Hãy sống hết mình, sống như ta chưa từng được sống. Và phải biết chững lại đúng lúc, chạm đến cảm xúc để thăng hoa trong giây phút hiện tại của chính mình.

HẠNG MỤC VẼ

Cảm xúc xã hội – Tự hào 

Tinh thần anh hùng của những chiến binh trong mùa dịch bệnh Covid 19.

Cuộc sống ngày nay cứ cuốn con người theo sự vội vàng, hối hả. Tôi cũng bị cuốn vào những guồng máy đó. Những chông chênh của tuổi 20, suy nghĩ về tương lai, hướng đi cho cuộc đời mình khiến tôi cảm thấy như bất lực, nhìn mọi thứ thật mơ hồ, và dường như rơi vào sự mệt mỏi, mất đi cái sự nhiệt huyết của tuổi trẻ hồi nào chẳng hay. Như muốn quẳng hết tất cả lên bầu trời xanh kia nhờ gió cuốn đi. Mệt mỏi, áp lực bởi cuộc sống, công việc, học tập, khiến ta như bỏ quên mọi thứ: Bản thân, mọi người xung quanh, tình yêu thương mà cứ lao đầu vào chữ LÀM, mà chẳng buồn suy nghĩ gì.

 Đến lúc mọi thứ như dừng lại vì dịch bệnh, tôi mới thấy được vẻ đẹp của cuộc sống này. Của tình yêu thương, nghĩa cử cao đẹp của hai chữ trách nhiệm vì đồng bào, sự hy sinh đến quên mình của những người bác sĩ, y tá, của những chiến sĩ bộ đội. Làm tôi liên tưởng đến hình ảnh người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh. Có 1 câu nói rất hay về người phụ nữ Việt Nam anh hùng “Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh” và đây khi đất nước gặp hoạn nạn tinh thần ấy lại trỗi dậy: Anh hùng, Bất khuất, Trung hậu, Đảm đang. Cô y tá đang mang thai đến những ngày cuối cùng của thai kỳ vẫn tham gia công cuộc phòng chống dịch, có những nữ bác sĩ thâu đêm để chăm sóc người bệnh, xét nghiệm và sàng lọc từng mẫu thử để khoanh vùng F0, F1 đến quên ăn quên ngủ, hình ảnh cô tiếp viên hàng không ôm 1 đứa bé từ trời Tây được gửi về đất mẹ trong tình hình dịch bệnh bệnh căng thẳng. Dù hôm nay không phải ngày 8-3 nhưng hãy dành cho họ một tràng pháo tay để tuyên dương “NHỮNG NGƯỜI PHỤ NỮ VIỆT NAM KIÊN CƯỜNG” 

Cứ 100 năm con người sẽ phải đối diện với một cơn dịch bệnh. Và cuối năm 2019 cả thế giới phải gồng mình chống chọi với Virus Corona. Nó đến đúng lúc tôi 20 tuổi, nói cách khác đối với riêng tôi, nó cho tôi tận bốn tháng để “chững lại” nhìn nhận lại bản thân, cuộc sống, những “xúc cảm” của trái tim những góc nhìn mà trước giờ tôi chưa từng “cảm” được một cách trọn vẹn đến thế. Và quan trọng hơn hết nó làm dạt dào hơn một tình yêu to lớn trong trái tim nhỏ bé này. Tự hào lắm hai tiếng “Việt Nam” một đất nước kiên cường giữa tâm dịch. Chững lại, cho trái tim mình chạm với thế giới ngoài kia, để nghỉ ngơi cho tâm hồn được bồi dưỡng bởi những giá trị chân, thiện, mỹ ở giữa cuộc sống đầy xô bồ này. Tôi đã trân trọng hơn cuộc sống này. Tôi thấy được trách nhiệm của bản thân, giá trị của cuộc sống. Vẻ đẹp tình người, phẩm chất cao đẹp của dân tộc Việt Nam. Sự kiên cường dũng cảm, chiến đấu đến cùng, niềm tin sự vươn lên mãnh liệt. Hãy sống hết mình, sống như ta chưa từng được sống. Và phải biết chững lại đúng lúc, chạm đến cảm xúc để thăng hoa trong giây phút hiện tại của chính mình.