Họ và tên: Vũ Hoàng Tâm

Ngày tháng năm sinh: 05/08/1996

Tỉnh/ Thành phố đang sinh sống: Thành phố Nam Định, tỉnh Nam Định

Nơi học tập/ Công tác: Công ty cổ phần cấp nước Nam Định, Trực Ninh 2

Hạng mục dự thi: Công động 

Portfolio: Nhiếp ảnh 

GIỚI THIỆU BẢN THÂN

Giản dị là thứ khiến cho tôi bị thu hút rất mạnh. Tôi thấy được hài hoà từ tất  cả các góc cạnh của cuộc sống ở đó. Không cần phải quá phô trương, không nhất thiết phải trở nên đặc biệt với cuộc sống và những người xung quanh hãy cứ là chính bản thân mình. Sống một cuộc sống thật đơn giản, bình dị và cảm nhận mọi thứ từ cuộc sống. Tôi cũng tìm thấy nó trong những tấm ảnh mà mình thực hiện, nó là những cảm xúc của bản thân lúc bấy giờ mà cũng là những đồ vật tôi bắt gặp ở quán cafe, trên đường hay bất cứ đâu nhưng nó có thể nói thay cho cảm xúc của tôi lúc ấy.

Cũng chẳng có lý do gì cả, chỉ đơn giản rằng tôi muốn cho nhiều người thấy những bức ảnh của tôi. Dù xấu hay đẹp, dù có thế nào thì những bức ảnh làm cho tôi được thanh thản hơn khi có nhưng muộn phiền trong cuộc đời này.

HẠNG MỤC NHIẾP ẢNH

Mô tả khi lần đầu tiên tôi được gặp e. Một người con gái dịu dàng, với chiếc răng khểnh. Tôi đã yêu e ngay từ lần đầu tiên gặp mặt. Tôi cứ thế cứ thế yêu em một cách âm thầm và lặng lẽ, chỉ đứng sau và quan sát em. Hèn, có lẽ là thế. Hèn là từ thể hiện chính xác nhất tôi lúc bấy giờ chỉ vì sợ mất em, tự ti vì xung quanh em có rất nhiều chàng trai khác theo đuổi nên đã không kịp mở lời. Để rồi thực sự mất em mặc dù lời yêu của dám nói.

Là bức ảnh chụp ở quán cafe sau ba tháng xa em. Nó thể hiện đúng cảm xúc của bản thân tôi lúc bấy giờ cô đơn lạc lõng. Tự vấn bản thân tại sao lại không nói ra. Quay lưng lại với cuộc sống, trách bản thân 9 tôi hận cuộc đời 10 phần tại sao lại nỡ mang em đi. Buồn tủi cô đơn và lạc lõng giữa bộn bề cuộc sống là ý nghĩa của bức ảnh thứ 2.

Cũng là một lần tình cờ đi cafe nhưng khi đã quen dần với việc thiếu em, tôi bắt đầu tự chiêm nghiệm ra những quy luật của cuộc sống, những thứ mà đáng nhẽ tôi phải hiểu từ rất lâu trước mới đúng. Nó như một sự trưởng thành về mặt suy nghĩ. Đây là khoảng thời gian như tôi được bừng tỉnh, được khai sáng mọi thứ xung quanh. Tôi nhận ra rằng “mọi người trong chúng ta đều nhưng những con chim có thể tự do sải cánh bay đi muôn nơi nhưng tất cả đều có cuộc sống riêng của nó. Không có con chim nào giống con nào. Con người cũng thế ai cũng có quyền yêu một người, thích một người. Hãy cố trân trọng lấy nó và dù có thất bại đi chăng nữa hãy nhớ rằng nó không phải là điểm kết thúc cho tất cả mà đó là sự khởi đầu có cuộc sống mới hơn”.

Có lẽ là khép lại những kỉ niệm với em, đóng lại tất cả cất nó đi và chuẩn bị đương đầu với những thử thách còn đang chờ đợi ở phía trước. Cám ơn em vì đã một phần nào đó giúp tôi mạnh mẽ hơn, dũng cảm hơn để bắt đầu cuộc sống không có em. Đây cũng là bức ảnh duy nhất có một màu sắc đúng nhất, nó không còn u ám mà ảm đạm nữa mà là những điều tích cực, hi vọng và hành động.