Cao Vũ Thành Nhân

Năm sinh: 1998
Portfolio: Nhiếp ảnh

Nhiếp ảnh

Đường cuối chân trời. Hoàng hôn vùng biển lặng nơi tôi sinh ra, mang theo mình mùi gió, mùi biển. Sự lặng yên đến lạ lùng chỉ 1 mảng màu vàng nhẹ ấm trong lòng.
Chiếc thuyền ngoài xa. Cuộc sống lênh đênh ngoài biển cả trên mặt biển yên ả buổi xế chiều. Có người hỏi tôi “Tại sao nơi đây gọi là Vũng Tàu.” – Vì ở nơi đây là nơi “triệu hồi” những tàu, thuyền hội ngộ về.
Bóng dừa chiều tà. Trời lặng gió, nắng len lỏi qua từng tảng lá dừa, bóng dừa soi dáng dưới mặt biển lặng yên. Đứng hiên ngang sừng sững, cho nắng cho gió lượn lờ bên mình.
Soi bóng đời. Những người dân vẫn âm thầm, một cuộc sống chậm rãi, không ồn ào, không xô bồ. Bên bờ biển họ vẫn lặng lẽ và âm thầm cống hiến cho đời.
Cuộc sống làng chài. Những buổi chiều quay quần bên nhau sau ngày dài lênh đênh ngoài biển cả đánh bắt. Họ nói cho nhau nghe những câu chuyện ngoài biển cả, dù cho đi nơi đâu đất liền vẫn là Nhà.