Nguyễn Văn Thanh

Năm sinh: 2003
Portfolio: Vẽ - Nhiếp ảnh

Vẽ

Mộc lạc nhạn nam độ (nghĩa là Lá rụng nhạn lìa bay)

Ý tưởng: Lấy câu thơ của Mạnh Hạo Nhiên mô phỏng những rừng cây ngày xưa đã mất khiến chim thú không còn chỗ nương thân, con người cũng từ đó phải đối mặt với thiên tai. Máu của họ đã đổ xuống cho những cây người khác đã nhổ lên. Máu của họ thấm trang giấy vẽ thành hình cây, khuyên nhủ đời sau đừng đốn hạ nữa.

Nhất trần bất nhiễm (nghĩa là Không dính một bụi: chỉ sự tinh khiết)

Ý tưởng: Một con mắt là đủ để nhìn thấu tâm hồn người, một con mắt nữa để nhìn thấu sự đời. Hai con mắt dùng để nhìn và suy ngẫm luân lí nên đừng vấy bẩn mà nhìn những thứ xấu xa. Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, mắt còn tinh khiết là tâm hồn còn đẹp.

Vật ảo

Ý nghĩa: Bao quanh vật chất chỉ là ảo ảnh, nó không là thật, nó sẽ phải dần và để lộ cái bản chất thật là một thứ vô tri. Giống như trong tranh, một lớp màng ảo ảnh bao quanh một vật nhọn trắng toát, vô tri. Con người cũng giống thế, đừng đánh giá qua ảo ảnh bên ngoài, hãy cảm nhận tâm hồn bên trong.

Đơn côi

Ý nghĩa: Không phải cô đơn là chỉ có một mình mà là khi có người xung quanh nhưng cảm giác không thuộc về nơi đó, cảm giác bị lãng quên. Đó là hiện tượng “đám đông cô đơn” – hình thành do sự phân biệt giữa người với người. Đừng như bông hoa nhạt màu trong tranh, đừng tự ti về sự khác biệt của mình và cộng đồng đừng phân biệt họ.

Nguồn cội

Ý nghĩa: Mọi người xung quanh ta đều ở chung một mái nhà, cùng chung một “bộ rễ”. Vì vậy hãy gắn kết và sẽ chia, tránh xa những sự phân biệt và tôn trọng cá tính của nhau vì mỗi người mỗi vẻ. Cũng giống trong tranh, từ một bộ rễ, mỗi loài cây cho mỗi sắc đẹp.

Nhiếp ảnh

“Chỉ cần xúc cảm là con người ta đã có thể vẽ nên cuộc đời hay chỉ đơn giản là lưu trữ chúng trong những bức ảnh. Vì cảm xúc có thể lưu trữ trong những bức ảnh nên nhìn ảnh là nhìn lại cuộc đời qua đôi mắt khác.” Đây là bộ ảnh Nguyên Tố gồm Nước, Lửa, Đất và Gió.

Hoàng hôn Thành thị (Tp. HCM) tượng trưng cho ánh Lửa

Miêu tả: Đó là một chiều mùa hạ khi tôi đang trên chuyến xe buýt về thành phố. Trời chiều dần chuyển sắc cũng là lúc tôi bắt được khoảnh khắc này trên một chiếc xe đang chạy thông qua cửa kính.

Thiên Môn (Cổng trời của chốn thành thị trên “mây” ở Việt Nam) tượng trưng cho Gió

Miêu tả: Đó là một góc của cổng vào Bà Nà Hills. Có một nét cấu trúc mô phỏng cung đình được điểm khuyết với những làn mây tự nhiên do ở vị trí rất cao khiến người khác dễ liên tưởng đến khung cảnh Thiên Môn trữ tình như trong các bộ phim Trung Quốc. Nơi đây lồng lộng gió và sương nên khung cảnh rất giống Thiên Cung.

Lệ trời thẫm xanh (Mộc là biểu tượng của Thổ) tượng trưng cho Đất

Miêu tả: Đó là một ngày mưa nhẹ, tôi cùng các đồng môn đi dạo trong khuôn viên trường thì bỗng dưng cảm thấy thật mát lạnh và thanh thản khi được chiêm ngưỡng những mầm xanh thẫm nước mưa tinh khiết từ trời. Và bức hình trên chính là một phần của một khung cảnh tráng lệ không thể ghi lại bằng hình ảnh.

Tiếng hát ai vọng vào

Miêu tả: Đó là bức ảnh tôi chụp lúc tham quan Cù Lao Chàm ở tỉnh Quảng Nam, thuộc miền Trung Việt Nam. Từng cơn gió rít qua kẽ lá dừa như tiếng hát nhẹ nhẹ thoảng bên tai. Nước mát và mang màu ngọc bích ánh lên trong ánh sáng nhẹ của buổi sớm.