Họ và tên: Võ Trương Yến Linh

Ngày tháng năm sinh:  29/09/2000

Tỉnh/ Thành phố đang sinh sống:  TP Hồ Chí Minh

Nơi học tập/ Công tác: Arena  Multimedia – Cơ sở Nguyễn Kiệm

Bảng dự thi: Arenaites

Hạng mục:  Vẽ

GIỚI THIỆU BẢN THÂN

Mình là Yến Linh, hiện đang theo học tại Arena Multimedia cơ sở Nguyễn Kiệm, TP Hồ Chí MInh. Mình thấy chủ đề cuộc thi Show It NOW năm nay thú vị và phù hợp với trạng thái của mình hiện tại là “Green Your Mind”.

Bản thân mình trong mùa dịch đã gặp kha khá những vấn đề rắc rối về nhiều khía cạnh trong đời sống, đây là lúc ngoài việc thực hiện theo chỉ đạo của nhà nước về việc chống dịch, cũng là lúc mà mỗi người nên “nhìn – nhận” lại bản thân của mình, dọn dẹp những suy nghĩ mơ hồ, tiêu cực để có thể bình tĩnh, lạc quan. Đó cũng là lý do mà mình muốn tham gia cuộc thi với thông điệp về việc ” nhìn nhận”.

HẠNG MỤC VẼ

NHÌN – NHẬN

Mình đặt tên tác phẩm là “Nhìn – nhận”. Nhìn – nhận cũng là một điều tâm niệm của mình trong công việc sáng tạo và quan điểm sống của mình đến thời điểm hiện tại. Mình có một cách cắt nghĩa khá thú vị ở đây về cái tên này, là: Nhìn, nhận và nhìn nhận. Mỗi từ trong cụm và cả cụm đều mang một trải nghiệm khác nhau về đời sống, sự tồn tại.

Mình dùng phong cách ẩn dụ (metaphor) để thể hiện trong Artwork về vấn đề: Nhìn, nhận và nhìn nhận. Mỗi người trong chúng ta đều có những cảm nhận về sự “nhìn” ngắm thế giới bằng nhiều cách khác nhau, bằng đôi mắt, bằng trái tim, bằng suy tư; sau mỗi lần “nhìn” đó chúng ta sẽ “nhận” được một giá trị gì đó cho bản thân mình và từ cuối cùng từ những thứ mà bản thân mình “nhận” được, chúng ta có một lần nữa cơ hội “nhìn nhận” lại xem bản thân đang ở đâu, ra sao, thế nào và cách thế giới này đang đối đãi với chúng ta.

Ở đôi mắt trên mặt nhân vật mình đã cố ý để nhắm lại, nó như một một gợi mở về việc khi chúng ta đã nhìn đủ, nhận đủ thì hãy để cho bản thân mình chính là một vũ trụ riêng, một thế giới riêng để cảm thấy, nhận thấy, không để ngoại cảnh tác động đến mình qua thực tại. Mình thể hiện hình tượng của “bộ não” đại diện cho “lý trí”, “suy tư”, ”tri giác” dùng hình ảnh “trái tim” để thể hiện cho những “cảm xúc”, “cảm giác”. Lúc này, mỗi phần trong “vũ trụ riêng tư” đó đều có những “con mắt” riêng để bắt đầu hành trình tự tìm hiểu bản thân nó. Ở con tim mình đã dùng rất nhiều con mắt, nhưng chúng không giống nhau, cũng không cùng nhìn một hướng, chúng nhìn khắp nơi, và đầy những trạng thái khác nhau: Nó thể hiện cho việc cảm xúc của con người thường không cố định, cảm nhận của con người dễ bị tác động, dễ bị thay đổi, trái tim có lý lẽ riêng của nó, và lý lẽ này thường rắc rối và phức tạp vì cảm xúc là thứ dễ thay đổi. Một sợi dây liên kết trái tim với khối óc, khối óc mình thể hiện bằng một bông hoa to nhất, rực rỡ nhất và có duy nhất một con mắt sáng nhất: Điều đó khá dễ hiểu về việc chính mỗi người dù tiếp nhận thế giới như thế nào, cảm giác ra sao thì cuối cùng “lý trí, tri giác” chính là bộ lọc cuối cùng, để đưa ra quyết định, đấy là thực tế không thể thay đổi. Nó là tổng hòa của quá trình “nhìn” bằng đôi mắt, “nhận” bằng con tim và “nhìn nhận” lại mọi thứ bằng tư duy, bằng suy nghĩ.

Mỗi người muốn bản thân mình có thể “Green your mind” – giữ cho bản thân mình lạc quan, tích cực và “nhìn nhận” đúng về bản thân, về giá trị, về lỗi lầm và về cả thế giới xung quanh thì hãy đôi khi cần nhắm đôi mắt thịt da lại để mở ra một “vũ trụ riêng lẻ” để nhìn thấu chính mình, từ đó những quyết định về niềm tin, giá trị và thái độ sống của chúng ta, từ đó sẽ thay đổi. Mình không thể “Green” hơn, tốt hơn, tích cực hơn nếu mình không “thấu” được chính mình.

Be “nhìn-nhận”.

Be green your mind.