Cao Xuân Thiện

Bài thi Show It NOW 2022
Ngày sinh: 14/06/2003
Bảng dự thi: Cộng đồng
Hạng mục: Thiết kế

Họ và tên: Cao Xuân Thiện

Ngày tháng năm sinh: 14/06/2003

Tỉnh/ Thành phố đang sinh sống: TP.Hồ Chí Minh 

Nơi học tập/ Công tác: Đại Học Văn Lang

Bảng dự thi:  Bảng Cộng đồng

Hạng mục: Thiết kế

GIỚI THIỆU BẢN THÂN

Mình là Cao Xuân Thiện, sinh viên Quan Hệ Công Chúng Văn Lang, mình tham gia để đạt giải lý do là được tham gia được những anh chị lớn trong ngành nghệ thuật xem và chấm bài mình thì bản thân em đã thành công rồi ạ.

HẠNG MỤC THIẾT KẾ

MỘNG MƠR

“Chợ đã nổi từ nửa đêm về sáng

Ta vẫn chìm từ giữa bữa hoàng hôn

Em treo bẹo Cái Răng Ba Láng 

Ta thương hồ Vàm Xáng Cần Thơ…” 

Có ai nào biết tự bao giờ, trên nhánh sông Cần Thơ lại tấp nập tiếng máy nổ lênh đênh xuôi ngược. Có ai nào biết tự bao giờ, tiếng rao hò thân thương, í ới gọi nhau khi mặt trời còn chưa muốn thức giấc – tạo nên một vùng âm thanh nhộn nhịp, hối hả mà người bản xứ gọi là Chợ Nổi Cái Răng. Khác với chợ trên bờ – là chợ tĩnh, còn đối với chợ nổi – là chợ động, bởi các sạp thuyền luôn di chuyển. Mà đã cái, trên bờ có gì dưới sông có nấy, phong phú lắm à nhen! Các xuồng, các ghe nối đuôi nhau len lỏi mời chào những thứ đặc sản ngon lành của đất phù sa ưu ái. Nghĩ cũng ngộ, ghe thuyền ở đây chẳng bao giờ treo biển hiệu họ bán cái gì, chỉ thấy rằng ở mỗi đầu ghe đều có mỗi cây bẹo cao treo một loại đại diện cho món họ bán. Phải chăng, chính cái lạ lùng mà giản đơn ấy đã tạo nên cái “Sắc” riêng biệt cho miền đất Cửu Long phù sa này. Ấy vậy mà, giữa cảnh sông nước tấp nập chòng chành, vừa chạy vừa bán, những người đàn bà trên chiếc ghe chèo nhỏ nhỏ phóng neo tạm bợ vào những chiếc du thuyền, ghe lớn hơn để cất tiếng chào mời “Bún riêu, bún mắm hông cưng ơi, ăn là ghiền đó nghen!” cũng độc đáo không kém. Cái “Vị” này đâu có cần phải thử mới biết! Món ngon của miền Tây vốn dĩ cũng thật thà như họ vậy. Mới ngửi thôi, đã sướng… Chút đậm đà, ngọt ngào, vì mình ăn vào một miếng mà cảm thấy họ cho mình cả tấm lòng. Bởi người ta hay nói “Cần Thơ gạo trắng nước trong, ai đi đến đấy lòng không muốn về”. Có lẽ vì cái “Hương” của phù sa trên vùng sông nước này đã khiến họ thương nhiều, thương cho cái nết miền Tây thật thà, chân chất.

Bài viết liên quan