Họ và tên: Lê Thanh Hương Hằng

Ngày tháng năm sinh:  25/08/1993

Tỉnh/ Thành phố đang sinh sống:  Hà Nội

Nơi học tập/ Công tác: Trường quốc tế Anh BIS Hà Nội

Bảng dự thi: Cộng đồng

Hạng mục:  Nhiếp ảnh

GIỚI THIỆU BẢN THÂN

Xin chào mọi người, mình là Hương Hằng năm nay 28 tuổi – một độ tuổi mà theo mình là đủ để có những trải nghiệm nhất định trong cuộc sống. Hiện tại mình đang sinh sống và làm việc tại Hà Nội. Mình đam mê thử sức với Nhiếp ảnh, quan tâm tới môi trường, và thấy cuộc thi Show It NOW rất công bằng, ý nghĩa nên em muốn tham gia.

HẠNG MỤC NHIẾP ẢNH

Dù cuộc sống của mình cũng có thể tạm coi là “màu hồng” – có gia đình, có nhà ở, có công việc,… nhưng mình vẫn luôn cảm thấy thiếu lẽ sống, giá trị sống,… Mình từng coi việc kiếm tiền là quan trọng nhất, lao đầu vào đó suốt những năm tháng tuổi trẻ.

Tại sao kiếm tiền lại là quan trọng nhất nhờ? À thì để cố gắng thành công như bao người, có nhà có xe, sở hữu những thứ đắt tiền mà mình chưa từng có,… vật chất quan trọng chứ! Nhưng rồi tới khi đại dịch xảy ra, mình dừng lại và tự hỏi bản thân rằng “Mình có đang thực sự hạnh phúc không?”.

Câu trả lời là không, không bởi vì mình thường xuyên mệt mỏi cáu gắt, không vì mình thấy ngột ngạt với cuộc sống đô thị xô bồ, không vì mình ít dành thời gian chăm sóc bản thân,… Mọi thứ tưởng chừng như tốt đẹp biết mấy bỗng chốc trở nên hời hợt, bề nổi ngoài sức tưởng tượng của mình. Cảm giác đó giống như là mình tỉnh dậy sau một cơn mê dài vậy, hụt hẫng và cô đơn.

Và thế là mình bắt đầu thay đổi. Mình “take things slow”, mình “green my mind”. Mình không còn chỉ đi kiếm tiền từ sáng tới tối, bớt thời gian lướt mạng xã hội trong vô nghĩa, cũng hạn chế mê đắm những thứ xa vời phù phiếm,… Thay vào đó mình tập trung lắng nghe bản thân nhiều hơn, làm sao để chất lượng cuộc sống tốt hơn, xanh hơn.

Mình cảm thấy thực sự hạnh phúc khi nào nhỉ? Là khi mặt trời ló rạng, mình tận hưởng không khí trong lành, rồi đạp xe chậm rãi đến chỗ làm. Là những lần đến một nơi xa lắm, đắm mình trong cát trắng, biển xanh. Là chú tâm đến việc ăn uống, nghỉ ngơi sao cho khoa học, xanh và sạch. Là bắt đầu theo học những kĩ năng mới như vẽ tranh, chụp ảnh, tham gia những buổi triển lãm ý nghĩa, tìm hiểu sâu hơn về môi trường, văn hóa và con người,…

Vậy mình đã nhận lại được những gì? Mình khỏe mạnh hơn, đó là điều đầu tiên mà mình cảm nhận rõ ràng nhất, tăng cân một ít, da dẻ hồng hào hơn chút, đỡ ốm vặt so với trước kia. Mình có thêm tri thức nữa, có nhiều chủ đề ý nghĩa hơn cho những cuộc nói chuyện với mọi người. Quan trọng nhất là mình cảm thấy đơn giản thật là vui. Nói sao cho dễ hiểu nhờ? Nôm na là tối giản vật chất. Mình biết như vậy có thể là xuề xòa nhưng điều đó thực sự làm mình cảm thấy thoải mái, hạnh phúc <3

À thì ra lẽ sống, giá trị sống của mình nó lại đơn giản đến vậy. Những ganh đua, bon chen, rồi thì hàng hiệu, xe hơi, nhà lầu,… có thể rất quan trọng cơ mà lại chẳng phải là lý do để mình thức dậy mỗi ngày. Cuộc đời này có lẽ mình chỉ cần hạnh phúc đơn sơ như tối giản vật chất, ngắm cây ngắm hoa, chìm đắm ở một không gian trong lành, đọc một cuốn sách hay, đạp xe quanh thành phố,… vậy thôi. Mình không dám nhận là đã thực sự “green my mind”, nhưng vẫn đang trân trọng và cố gắng từng ngày để làm tốt nhất có thể. Hy vọng rằng tất cả mọi người đều tìm được lẽ sống, giá trị sống của mình và luôn thực sự cảm thấy hạnh phúc, “green”. <3

Sau đây là các tác phẩm dự thi của mình, những cóp nhặt của mình trong suốt thời gian qua:

SAO BIỂN RẠCH VẸM

Khi đặt chân tới nơi đây, mình nghĩ ai ai cũng sẽ thích thú với sao biển và tất nhiên là muốn sống ảo với các em ấy. Tuy nhiên, mình mong những ai chưa biết dành ra chút thời gian để tìm hiểu trước về loài sao biển của khu vực này – chúng chỉ thở được dưới nước và nếu ở môi trường ngoài nước chỉ có thể nín thở dưới 30 giây thôi. Hy vọng mọi người hạn chế chạm vào, hay là đưa các em ấy lên bờ sống ảo nhé. Nhóm mình và các bạn nhờ có tìm hiểu trước ở trên mạng nên đã nhặt sao biển mắc lại trên bờ rồi thả xuống dưới nước, hy vọng mọi người cũng sẽ lan tỏa việc làm này <3

HOÀNG HÔN RẠCH VẸM

Có thể miêu tả Rạch Vẹm là một địa điểm xanh – sạch – đẹp. Nơi đây không khí trong lành, thiên nhiên đa dạng, và còn khá hoang sơ nữa vì chưa có những sự tác động lớn từ xây dựng, giao thông, con người,… Mình mong rằng khung cảnh yên bình này sẽ là nguồn động lực để chúng ta giữ gìn, cải thiện chất lượng cuộc sống ở đô thị hơn, và rồi đến một lúc nào đó Việt Nam nơi đâu cũng xanh – sạch – đẹp.

HẠNH PHÚC TẠI TÂM

Một tách trà thơm lừng, một cuốn sách cực hay, một không gian tĩnh lặng không có khói bụi đô thị, không có bon chen vụn vặt. “Hạnh phúc tại tâm” đôi khi chỉ là những cảm nhận, sự trân trọng của chính mình về những điều bình dị nhất, mà từ đó con người mới có thể phát huy hết tiềm năng của bản thân. Mình tin rằng việc đầu tư và chăm sóc cho chính mình sẽ luôn mang đến những điều tuyệt vời nhất cho cuộc sống. Cùng với đó, duy trì một môi trường sống xanh – sạch – đẹp, tối giản vật chất cũng sẽ đóng góp một phần không nhỏ cho việc cải thiện chất lượng cuộc sống của chúng mình.

NẮNG THU VỀ QUA PHỐ

Chắc hẳn nhiều người biết đến con phố Phan Đình Phùng – Hà Nội rợp bóng rất nhiều cây xanh và những xe đạp chở đầy hoa. Mỗi khi mệt mỏi chỉ cần dạo bước dọc con phố thôi là đã thấy tinh thần được lên dây cót rồi. Vậy thì không còn gì để bàn cãi nữa, chắc chắn cây cối, hoa lá,… đóng góp không nhỏ cho cuộc sống của tất cả mọi người!

LÀM GÌ VỚI ĐỒ NHỰA?

Một ý tưởng không mới nhưng rất nhỏ nhắn, đáng yêu, khiến cho người khác mỉm cười mỗi khi nhìn thấy. Mình hy vọng đồ nhựa sẽ được sử dụng ít đi và được tái chế nhiều hơn trong tương lai.

Chân thành cảm ơn Ban tổ chức đã mang cơ hội này đến với những không chuyên như mình.