Họ và tên: Trần Ngọc Quý

Ngày tháng năm sinh:  14/10/1998

Tỉnh/ Thành phố đang sinh sống:  TP Hồ Chí Minh

Nơi học tập/ Công tác: Arena Multimedia – Cơ sở Nguyễn Kiệm

Bảng dự thi: Arenaites

Hạng mục:  Nhiếp ảnh – Thiết kế

GIỚI THIỆU BẢN THÂN

Chào, mình là Ngọc Quý (QuarTer) – sinh ra và lớn lên ở Quảng Nam, hiện đang theo học tại Arena Multimedia cơ sở Nguyễn Kiệm, HCM. Miền Trung nắng gió mưa lũ cách mấy cũng không ngăn mình đến đây và gặp các bạn. Năm nay, mình tham gia cuộc thi Show It NOW với một vài sản phẩm nhỏ. Đây chỉ là những sản phẩm thực hiện để thỏa đam mê và luyện những công cụ mới, rất mong được giao lưu, học hỏi với các bạn.

HẠNG MỤC NHIẾP ẢNH

MẢNG XANH CŨ

Nhật Bản là một đất nước già nằm oằn mình với thiên tai. Nhưng con người ở đấy không vì thế mà bỏ cuộc. Họ vẫn sống, vẫn “xanh”. Họ đi xe đạp, sử dụng tàu điện, sử dụng các sản phẩm thân thiện, trồng cây, giữ gìn vệ sinh, sạch sẽ và văn minh. Họ dám giữ lại những gì đã cũ, để phát triển đất nước theo một cách gì đó rất khác mà chỉ người Nhật mới làm được.

MẢNG XANH XA

Tôi may mắn được sang Nhật hai năm để học tập, những ngày tháng không bao giờ quên được. Đây là khung cửa sổ phòng trọ nhìn ra, cùng hướng này, chính là hướng biển. Mát mẻ, yên tĩnh, hằng ngày chỉ nghe thấy tiếng cạch cạch của mấy chiếc xe đạp Nhật chính hiệu. Ở đây, mọi vật cũng đều rất đẹp thông qua cuộn phim Fuji ám “xanh” thuần Nhật.

MẢNG XANH GẦN

Hai năm sau, trở về cùng với chiếc máy phim, tôi vô tình bắt được một mảng xanh rất gần – phía sau nhà. Mảng xanh này đã cùng tôi gắn bó 18 năm, tôi ở đó và cùng nó lớn lên. Thật mong rằng, sẽ còn gặp được nhiều màu xanh lá này ở đất nước của tôi, chứ không phải là màu xanh dương buồn bã của những ngày giãn cách gần đây. Cảm ơn bạn đã theo dõi cuộc phiêu lưu ngắn ngủi này. Cầu chúc cho bạn được một cuộc sống an yên, khỏe mạnh và “xanh”.

HẠNG MỤC THIẾT KẾ

SAIGON GIANCACH

Sự ồn ào trên phố nay đã được thống trị bởi tiếng còi inh ỏi mang theo nỗi ám ảnh, khiếp sợ sẵn sàng đe dọa tinh thần của bất cứ ai nó chạm phải. Vỉa hè nơi từng là sân khấu của biết bao mảnh đời cùng tạo nên hồn hương của thành phố bỗng trơ trụi, đìu hiu. Những cuộc chia ly tiếp nối không lời từ biệt, không cờ hoa đưa rước lặng lẽ trên những chuyến xe từ bệnh viện đi thẳng đến nhà xác. Dòng người tản đi như đàn chim cư từ bỏ vùng đất hứa để tìm chỗ ẩn náu an toàn…  Vậy là, thành phố tôi yêu, đã ốm nặng như thế! Một thành phố cũng giống như một cơ thể, nó tồn tại không bởi vì nó lớn hay nhỏ, mà bởi vì nó vận động. Khi cơ thể bị vật lạ tấn công, hệ miễn dịch sẽ bắt đầu làm việc tới công chuyện với kẻ xâm nhập bất hợp pháp, trong quá trình đấu đá, hoặc thắng, hoặc hệ miễn dịch sẽ giảm dần đi và yếu ớt phản kháng. Nếu vượt qua được màn giao tranh, hệ miễn dịch và sức đề kháng tuyệt vời mà cơ thể chiến đấu quyết liệt để có được sẽ chuyển tiếp cho thế hệ con cháu mai sau – những công dân đạt chuẩn chất lượng cao hơn. Và chỉ cần một vật thể tương tự cố tình chui vào cơ thể lần nữa, đông đảo đồng bào với kinh nghiệm đã chiến đấu sẽ nhận diện được kẻ địch, gấp gáp và dồn dập kẻ địch sẽ bị truy nã rồi tiêu diệt ngay lập tức, không lôi thôi lằng nhằng.

Những gì đang bày biện trước mắt bạn là minh chứng rõ ràng nhất cho trận ốm dai dẳng của một thành phố đã từng bừng bực sức sống sẵn sàng làm tất cả mọi thứ nó muốn. Như bất kỳ một cá thể nào đã yêu, đã mộng mơ và được thành phố này bao bọc, chở che, tôi mãnh liệt tin rằng cơ thể đó ngày trở lại sẽ còn kiên cường và mạnh mẽ hơn trăm vạn ngàn lần. Loài người hoang tàn đã kinh qua bao khổ ải làm nên những trang sử dằng dặc để nhắc nhở con cháu, điều đó rồi cũng không ngoại lệ với thành phố này. Khi ngày đó tới, tôi sẽ dắt xe, đánh một vòng bo quanh Sài Gòn, đá chống xe tại quán chả lụi yêu thích và hạnh phúc ngắm nhìn cơ thể thành phố của mình lục đục chuyển động.

Tác phẩm được dựng 3D bằng Blender và xử lý hậu kỳ bằng Photoshop. Bạn cũng có thể xem timelapse quá trình thực hiện ở đây: https://youtu.be/L3veIbWYBE4

Sài Gòn thương mến, mau khỏe nhé!