Họ và tên: Đào Mạnh Khang

Ngày tháng năm sinh: 23/06/1999

Tỉnh/ Thành phố đang sinh sống: Thành phố Hồ Chí Minh

Nơi học tập/ Công tác: Học viện MAAC Việt Nam

Hạng mục dự thi: Cộng đồng

Portfolio: Vẽ

GIỚI THIỆU BẢN THÂN 

Xin chào, tôi là Đào Mạnh Khang. Hiện tại, tôi vừa đi học vừa đi làm với công việc của một Graphic Designer và đang viết tiếp ước mơ để trở thành Animation Director. Đến thời điểm hiện tại, tôi cảm thấy vui vì chưa có một ngã rẽ nào xảy ra. Từ design vẫn luôn quanh quẩn bên tôi và tôi cảm thấy may mắn vì mình đang được làm công việc mà mình yêu thích. Với tôi, cảm xúc khi vẽ các sản phẩm của mình là đời thực, sự quen thuộc và là khoảnh khắc. Nếu Photographer bắt lại khoảnh khắc bằng những cú bấm máy thì với tôi là Designer, tôi bắt lại khoảnh khắc bằng trí nhớ, bằng sự tưởng tượng và bằng nét vẽ. Tôi thích thể hiện chúng dưới một lớp trắng đen bởi tôi cho rằng với góc nhìn như vậy, chúng ta không còn bị chi phối, đóng khung bởi những mảng màu xung quanh. Mỗi cá nhân là một suy nghĩ. Màu sắc cho ta nhận định về cá tính của một cá thể trong khi trắng đen cho ta không gian mơ hồ để tự do với những suy nghĩ của mình. Và tôi chọn Show It NOW đơn giản vì đây là một nền tảng khác nữa để tôi có thể chia sẻ góc nhìn thông qua các bức vẽ của mình.

HẠNG MỤC VẼ

Bridal

Một nghệ sĩ có quan điểm về tình yêu như thế này mà tôi thấy rất đồng điệu: “Tình yêu đẹp nhất chỉ nên của hai người”. Với góc nhìn của tôi, đó không cần phải là lễ cưới hoành tráng với hàng trăm khách mời nhưng không bao nhiêu trong số đó thực sự có mối quan hệ đặc biệt đối với hai nhân vật chính của bữa tiệc. Để rồi kết thúc là sự mệt mỏi vì họ đã đi chào một số lượng lớn suốt buổi tối với vài miếng bánh cầm chừng. Không có kỷ niệm nào thật sự đáng nhớ hay quý giá cùng với những người thân thiết. Tôi thích một lần mình được dự lễ cưới trong nhà thờ. Có lẽ vì thiết kế đặc trưng của nhà thờ nên làm cho không gian và ánh sáng nơi đây khiến tôi luôn cảm thấy ấm áp. Và có lẽ vì cách tổ chức khiến tôi cảm thấy thật gần gũi và riêng tư.

Business Women 

Hồi nhỏ, mỗi lần nhìn thấy một người phụ nữ cầm vô lăng xe hơi là tôi cứ mãi ngắm vì vô cùng thích thú. Thích thú bởi vì đó là hình ảnh hiếm khi xuất hiện trong cái phạm vi nhìn nhận nhỏ hẹp của một cậu bé lúc bấy giờ và suy nghĩ thường trực của cậu ở mỗi khoảnh khắc đó luôn là “Cô ấy ắt hẳn là người thành công lắm”. Với tôi, hồi đó, xe hơi là món vật khiến tôi phải tròn mắt để nhìn người chủ sở hữu nó. Theo thời gian, định nghĩa của tôi về hai chữ “thành công” cũng khác đi nhưng hình ảnh đầu tiên mỗi khi nhắc đến “người phụ nữ thành công” thì vẫn còn ở đó. Vẻ ngoài chỉn chu với mái tóc chải ngược và môi son đỏ tự tin, đầy kiêu hãnh. Sơ mi kiểu được sơ-vin gọn gàng trong chiếc quần cạp cao ống rộng cùng blazer khoác hờ qua vai. 

Wedding Dress

Một buổi tối khi tôi đang ngồi một mình ở nhà và tự cười khúc khích khi nhớ lại đoạn nói chuyện giữa tôi với người chị thân thiết. 

Tôi: Chị, chừng nào đám cưới em thiết kế váy cho chị nha! 

Chị: Ờ, được đó! Chị thích trắng nhẹ nhàng. Tôi: Tổ chức ở bãi biển, chừng 50 người cả bạn bè và gia đình thôi là đủ ấm áp rồi. 

Chị: <Hi-five>

Tôi: Còn photographer? 

Chị: Khỏi lo, bạn chị xung phong luôn rồi. 

Tôi: Còn trang trí tiệc cưới? 

Chị: Chị kêu chồng chị đưa tiền để em lo hết. 

Tôi: Ờ <Lặng một hồi lâu suy nghĩ>

Tôi: Còn thiếu gì nữa ta? 

Chị: Còn… Tôi: Còn thiếu gì chị? 

Chị: Còn thiếu chú rể… 

Smile

Cảm hứng của tôi bắt nguồn từ hình mẫu mà chúng ta thường gọi là “người phụ nữ của công việc” hay “người phụ nữ ngoài xã hội”. Buổi sáng, họ có thể là Giám đốc của một công ty, Quản lý của một tổ chức hoặc Trưởng phòng, Trưởng nhóm. Tóc búi gọn gàng. Trang phục công sở, kín đáo. Nghiêm túc, tập trung cao độ cho công việc. Chi tiết, kỹ lưỡng và khó tính.Tối đến là thời gian của bản thân. Họ quay về với đúng con người mình. Chiếc nút áo kia không còn cần phải đóng nữa. Tóc búi cũng đã xõa ra. Môi son được dặm lại. Họ gặp bạn bè hay đơn giản là ngồi tại quầy bar nói chuyện với anh bartender quen thuộc.