Nguyễn Trí Nghĩa

Bài thi Show It NOW 2021
Ngày sinh: 17/05/2002
Bảng dự thi: Arenaites
Hạng mục: Nhiếp ảnh

Họ và tên: Nguyễn Trí Nghĩa

Ngày tháng năm sinh:  17/05/2002

Tỉnh/ Thành phố đang sinh sống:  TP Hồ Chí Minh

Nơi học tập/ Công tác: Arena Multimedia – Cơ sở Nguyễn Đình Chiểu

Bảng dự thi: Arenaites

Hạng mục:  Nhiếp ảnh

GIỚI THIỆU BẢN THÂN

Hi mọi người, mình tên là Nguyễn Trí Nghĩa hay còn có nickname là Kenzi. Mình là một người yêu thích nghệ thuật và nhiếp ảnh. Mình luôn thích những điều bình dị, giản đơn trong cuộc sống và mình rất yêu Sài Gòn. Lý do mình muốn tham gia cuộc thi là muốn thử thách bản thân, có thêm nhiều trải nghiệm hơn từ đó hoàn thiện bản thân mình hơn.

HẠNG MỤC NHIẾP ẢNH

CHUYẾN XE CUỐI CÙNG

Kể về chuyện phố phường của thị thành ở thành phố Hồ Chí Minh mà quên đi những bác tài xe ôm thì quả là một thiếu sót. Có lẽ, không chỉ tôi mà rất nhiều người khi đi xe ôm thường thích hỏi chuyện bác tài. Có khi là câu chuyện chưa kể xong, nhưng đã phải cười hai – ba trận bởi cái giọng tếu táo của mấy chú – bác xe ôm; có khi là những câu chuyện đời mưu sinh xuôi ngược khắp các đường, ngõ hẻm. Đó là vào buổi chiều, ngày cuối cùng khi Chính phủ ban hành chỉ thị 16 do ảnh hưởng của dịch Covid tại thành phố Hồ Chí Minh, cũng là lúc tôi bắt gặp chú xe ôm đang ngồi nghỉ bên vỉa hè. Khi ấy mồ hôi chú nhễ nhại chắc hẳn là vì chạy xe từ sáng đến tận bây giờ mới có dịp nghỉ ngơi. Tôi có lại gần trò chuyện và nghe chú tâm sự rằng: “Con Covid lại tới nữa rồi, người dân lao động như chú khổ lắm. Hôm nay chú chạy từ sớm, ráng nốt ngày cuối có tiền mà sống mùa dịch, chú mong sao cho Việt Nam mình mau hết dịch để người dân mình đỡ khổ con ạ”. Những lời nói đầy mộc mạc, giản dị ấy chất chứa trong đó biết bao ý chí, nghị lực của người lao động với cuộc sống mưu sinh.

Với những người làm nghề xe ôm, ngày mới trôi qua nhưng nỗi lo cơm áo, gạo tiền vẫn còn đó. Mặc sương gió đêm đông, mặc cho cái nắng gay gắt của mùa hè, họ vẫn cần mẫn bám “bến”, vẫn chạy xe trên những đường phố quen thuộc để kiếm miếng cơm, manh áo. Và những điều đó luôn hằn sâu lên đôi mắt của họ, đôi mắt nặng trĩu nỗi lo về gia đình trong mùa dịch bệnh.

Nhìn sao tôi thấy thương hơn các chú – bác xe ôm, tôi càng cảm thông và thấu hiểu hơn về cuộc sống mưu sinh của những người lao động. Bởi vì thế mà tôi luôn trân quý cuộc sống hiện tại của mình và sẵn sàng giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn hơn hay tham gia vào các hành động tình nguyện trong mùa dịch để góp phần chút ít đẩy lùi dịch Covid. Mong sao Sài Gòn sẽ trở về như trước để nghe thấy tiếng nhộn nhịp cười nói của người lao động chứ không phải vẻ mặt u buồn nữa!

Cuối cùng, điều tôi muốn gửi đến mọi người: “Green” không chỉ là màu xanh của thiên nhiên, môi trường mà màu xanh ấy còn có trong tâm hồn mỗi người về sự thấu hiểu, trân trọng với hoàn cảnh của mỗi người. Là màu xanh của niềm hy vọng về một ngày mai tươi sáng trong con người lao động mà đặc biệt là hình ảnh bác xe ôm mà tôi đã gặp. Tôi chắc rằng, bạn cũng sẽ như tôi mà cảm nhận được màu xanh trong trong những tấm ảnh một cách tinh tế nhất.

Lời kết: Tôi chỉ mong Sài Gòn mau mau hết dịch để quay về sự ồn ào, nhộn nhịp xứng danh với cái tên “Thành phố không ngủ”.  Và tôi muốn gửi lời cảm ơn chân thành đến BTC của Show It NOW đã tạo ra một sân chơi cực kì bổ ít và mang lại cho tôi nhiều cảm xúc! ♥

Bài viết liên quan