Họ và tên:  Hồng Ngọc Như Ý

Ngày tháng năm sinh:  19/01/2003

Tỉnh/ Thành phố đang sinh sống:  TP. Hồ Chí Minh

Nơi học tập/ Công tác: THPT Nguyễn Hữu Huân

Bảng dự thi: Cộng đồng

Hạng mục:  Nhiếp ảnh – Video

GIỚI THIỆU BẢN THÂN

Xin chào, mình là Như Ý. Cũng như rất nhiều người khác, mình vừa mới hoàn thành kì thi tốt nghiệp THPTQG. Vì tình hình dịch bệnh làm vỡ các kế hoạch mà hơn hai tháng đóng cửa khép kín trong nhà khiến mình gục ngã. Mình ngắt kết nối với mọi thứ xung quanh, hạn chế các mối quan hệ, và hơn hết, mình tách bản thân hoàn toàn khỏi môi trường tự nhiên (vì đây là thiết yếu). Nhưng không chỉ thế, mình còn lạm dụng sự tiện lợi trong cuộc sống hằng ngày, vốn là đặc ân mà mình nghĩ chẳng cần thiết như tiêu thụ quá nhiều nhựa dùng một lần gây hại đến môi trường. Vì dịch bệnh, nên hầu như mọi người sẽ không quá để ý đến vấn đề môi trường nhiều, vấn đề cấp bách nhưng lại “được cho là chưa đến lúc phải để tâm”. Vậy nên mình đến với Show it now để lên tiếng, để lan tỏa góc nhìn cá nhân đến với mọi người và không quên cố gắng làm cho vấn đề về môi trường trở nên ít khô khan hơn.

HẠNG MỤC NHIẾP ẢNH

WE’RE RUNNING OUT OF TIME

Hey Siri, calculate my remaining time.

“Hmm, I don’t have an answer for that.”

Tôi hỏi Siri thời gian sống còn lại của mình, Siri lại không biết. Nhưng có lẽ ai cũng biết thời gian sống của những món đồ xung quanh bởi nó luôn tồn tại lâu hơn mình.

Con người thì lại không có được đặc ân gần như bất tử, nhưng lại có thể tạo ra thứ như thế, và chính nó đang dần giết chết ta từng ngày. Sử dụng 10 phút, phân hủy ngàn năm, liệu có đáng?

Trong khi quỹ thời gian của chúng ta càng nhỏ, những thứ mà ta dùng xung quanh lại chất đống, đưa ra một kết quả rõ ràng có thể nhìn thấy trong tương lai là sự diệt vong. Bức ảnh cho thấy chúng ta sắp hết thời gian để sống, để hành động cho tương lai rồi. Vậy nên không phải chần chừ, giờ là lúc thay đổi!

HẠNG MỤC VIDEO

THE VOICE OF EARTH

Sao các bạn cứ hát

“Trái Đất của chúng mình”

Nhưng xem Trái Đất vô hình

Rồi lại vô ý thức

Trái Đất này biết tức

Trái Đất nay cũng bực

Phải tâm tình đôi lời, góp sức giữ mình xanh!

Video The voice of Earth là lời tâm sự của mẹ thiên nhiên gửi đến loài người. Chính sự tàn phá không tiếc không thương của chúng ta ngày trước đã vắt kiệt sức lực của môi trường ngày nay. Thông điệp được thể hiện khi mẹ thiên nhiên hiện lên như một hình hài của con người, vì sự thờ ơ và thói quen xấu mà thân thể xuống cấp nặng nên kêu tiếng cầu cứu. Chỉ khi chúng ta nhận thức rõ hành động của mình hằng ngày đã vô tình làm đau tự nhiên thế nào, chúng ta mới có thể thay đổi và khắc phục. Cuối clip là sự lan tỏa nhanh những hành động nhỏ cho mỗi cá nhân thực hiện có thể giúp chuyển đổi tình hình ô nhiễm môi trường và lớn hơn là biến đổi khí hậu, giúp dựng xây lối sống bền vững, xã hội phồn vinh.

BỌC

Tác phẩm Bọc đã thể hiện sự tương phản của cái đẹp vật chất được tôn thờ và cái xấu hiện thực luôn bị chối bỏ, đều là những thứ con người đã tạo ra. Cái xấu và cái đẹp, cái thiện và cái ác vốn là hai khái niệm đạo đức đối lập nhau. Và mỗi một cá thể đều là người leo núi, luôn gắng từng sức để bám thật chặt vào các mảng đá để trèo lên cao, vươn đến vòm trời nơi có cái đẹp và cái thiện tồn tại. Rồi khi nhìn xuống bên dưới, trên những nóc nhà lởm chởm thấp lại hiện ra những cái xấu xa và rác rưởi, thứ mà ta luôn gắng giữ mình không chạm tới. Tuy nhiên, hai khái niệm này vẫn có thể tồn tại song song, khi những người đắp cái đẹp lên cái xấu, làm nó thành một vỏ bọc lạ lùng và ưa mắt.

“Bọc” trong vỏ bọc, và cũng là cái bọc để đựng.

Người xưa có câu: “Cây kim trong bọc có ngày cũng lòi ra”. Khi con người quá đắm chìm vào cái vẻ đẹp của cái bọc giả tạo, khi con người quên mất hiện thực đầy nhơ nhuốc và đáng sợ, lúc đó cái xấu hãi hùng đã khuấy động tầng tầng lớp lớp sâu bên dưới đã sẵn sàng trào phun.

Đến khi nào ta mới nhận ra, tình hình môi trường đã thật sự cấp bách từ nửa thế kỷ trước? Đến khi nào ta mới nhận ra, thiên nhiên đã nổi giận lắm rồi?

“Only when the last tree has been cut down, the last fish been caught, and the last stream poisoned, will we realize we cannot eat money.” – Cree Indian Prophecy