Họ và tên: Trần Ngọc Anh Thư
Ngày tháng năm sinh: 28/04/2007
Nơi học tập/ Công tác: Đại Học Sài Gòn
Hạng mục: Vẽ minh họa
Bảng dự thi: Cộng đồng
GIỚI THIỆU BẢN THÂN
Em tên là Trần Ngọc Anh Thư hiện là sinh viên năm nhất trường Đại Học Sài Gòn ngành sư phạm mỹ thuật, em tham gia cuộc thi vì muốn lan tỏa tình yêu với loại hình nghệ thuật truyền thống “Cải lương” đến mọi người. Cải lương là nét đẹp văn hóa dân tộc cần được gìn giữ, không để mai một theo thời gian. Qua bức tranh, em mong góp phần giữ gìn và tôn vinh hồn Việt trong đời sống hiện đại
MÔ TẢ Ý TƯỞNG
Để Hồn Dân Tộc Không Lạnh Sân Khấu
Mô tả ý tưởng của mình: Mình chọn vẽ về cải lương vì đây là loại hình nghệ thuật truyền thống mang đậm bản sắc dân tộc Việt Nam. Trong tác phẩm, hình ảnh cô gái cầm chiếc mặt nạ sân khấu thể hiện sự trăn trở giữa quá khứ và hiện tại, giữa cái đẹp xưa đang dần phai nhạt và khát vọng được hồi sinh. Qua bức tranh, mình mong muốn gửi gắm thông điệp: “dù thời gian có đổi thay, cải lương vẫn luôn là linh hồn của văn hoá Việt, cần được gìn giữ và lan tỏa đến thế hệ mai sau”.
Tác phẩm và điều mình mong muốn truyền tải đến tất cả mọi người:
Nét Phấn Son Lạc Loài: Cải Lương và Tiếng Lòng Người Trẻ Giữ Gìn Di Sản
Trước mắt chúng ta là một bức tranh số rực rỡ nhưng chất chứa nỗi niềm sâu thẳm, nơi phong cách Digital Art hiện đại ôm ấp một giá trị truyền thống đang chênh vênh giữa dòng thời gian. Cô gái trong tranh, với xiêm y lộng lẫy và nét mặt đượm buồn, như một “Nàng Hậu” của sân khấu cải lương đang nâng niu chiếc mặt nạ tuồng, biểu tượng thiêng liêng của một thời vàng son. Phía sau cô, họa tiết rồng uốn lượn và vầng hào quang hư ảo gợi nhắc về ánh đèn sân khấu lung linh, về những đêm vọng cổ lay động lòng người. Thế nhưng, tất cả dường như đang chìm dần trong màn sương tím – cam của nỗi tiếc nuối, của sự cô đơn khi tiếng đàn kìm, tiếng sáo trúc và những lời ca chân tình dần bị lãng quên trong nhịp sống hối hả. Đây không chỉ là nỗi buồn cá nhân của người nghệ sĩ trẻ, mà là tiếng lòng của một di sản văn hóa đang khao khát được thấu hiểu. “Cải lương ơi, vì sao những câu chuyện về lòng hiếu thảo, tình yêu quê hương, về những số phận đầy bi tráng lại không thể giữ chân được những người trẻ vốn mang trong mình dòng máu Việt?” Nỗi đau ấy hiện hữu khi sân khấu vắng dần khán giả, khi những giá trị nhân văn sâu sắc bị coi là “lỗi thời” giữa kỷ nguyên của tốc độ và công nghệ. Cải lương không chỉ là một bộ môn nghệ thuật, mà là cả một kho tàng lịch sử, đạo lý và thẩm mỹ của dân tộc, là cầu nối tâm hồn giữa quá khứ và hiện tại. Thế nhưng, bức tranh này cũng chính là lời giải đáp và là một lời kêu gọi tha thiết. Nó minh chứng rằng Cải lương hoàn toàn có thể “sống” trong thời đại số, có thể rực rỡ dưới góc nhìn mới của người trẻ. Hỡi những người trẻ của Gen Z, hãy dùng chính đôi tay tài hoa và khối óc sáng tạo của mình! Hãy biến những đoạn vọng cổ da diết thành những trend TikTok cuốn hút, những vở tuồng kinh điển thành mini-series YouTube hấp dẫn, hay kết hợp làn điệu cải lương vào những bản nhạc Pop-Ballad đương đại. Việc giữ gìn truyền thống không có nghĩa là “quay về quá khứ”, mà là mang giá trị cốt lõi của quá khứ vào cuộc sống hiện tại, để nó được tiếp nối, được tái sinh và tỏa sáng theo một cách thật riêng biệt. Vậy nên, hãy nhìn vào ánh mắt của “Nàng Hậu” cải lương trong tranh, cô vẫn đang chờ đợi. Không phải để được tôn thờ trong bảo tàng, mà là để được cùng chúng ta bước vào tương lai, để tiếng ca vọng cổ không ngừng vang vọng, không chỉ từ những nghệ sĩ đi trước, mà còn từ chính trái tim yêu văn hóa Việt của mỗi chúng ta. Hãy cùng nhau thắp sáng lại ánh đèn sân khấu, để cải lương mãi là niềm tự hào của dân tộc Việt Nam.























