Họ và tên: Nguyễn Thanh Vy
Ngày tháng năm sinh: 02/01/2007
Nơi học tập/ Công tác: Trường đại học Văn Lang, quận Bình Thạnh, TP Hồ Chí Minh
Hạng mục: Photo Story
Bảng dự thi: Cộng đồng
GIỚI THIỆU BẢN THÂN
Tôi tên là Nguyễn Thanh Vy, việc tham gia cuộc thi Show It NOW là xuất phát từ niềm hào hứng, tò mò của tôi đối với chương trình. Tôi mong những sản phẩm của tôi sẽ mang đến cho mọi người những trải nghiệm thú vị.
MÔ TẢ Ý TƯỞNG
Tà áo dài truyền thống Việt Nam
Tôi rất thích ghi lại những khoảnh khắc đẹp, đặc biệt là hình ảnh người phụ nữ trong tà áo dài giữa đời thường. Và tôi tham gia cuộc thi này với mong muốn nhận được những góp ý chân thành từ ban tổ chức để học hỏi, hoàn thiện hơn và tiếp tục theo đuổi niềm đam mê nhiếp ảnh – cũng như tình yêu dành cho áo dài Việt.
Tác phẩm 1: Được chụp tại chợ cà phê đồ cổ – tôi bắt đầu bài tập này bằng một buổi sáng ghé chợ đồ cổ để tìm chút cảm hứng. giữa những món đồ nhuốm màu thời gian, tôi đã làm quen được cô chủ tiệm trong góc chợ nhỏ. duyên làm sao, khi trò chuyện, tôi mới biết cô chính là chủ tiệm áo dài ngọc nữ. cô cười hiền và nói, “khi nào có dịp, chụp áo dài cùng cô nhé”. Và câu nói ấy khiến tôi nghĩ mãi….
Tác phẩm 2-3: Được chụp tại Bảo tàng áo dài Việt Nam – và cũng chính ngày hôm đó, tôi tìm đến bảo tàng áo dài việt nam – là điểm dừng chân mang bộ trang phục được unesco xếp hạng di sản văn hóa phi vật thể của thế giới đến gần hơn với tín đồ du lịch. tại đây có bộ sưu tập với hơn 300 mẫu áo dài từ nhiều thời kỳ lịch sử khác nhau.
Tác phẩm 4-5: Được chụp tại nhà cô áo dài Ngọc Nữ – tà áo dài trong đời sống thường nhật. ngày tôi đến nhà cô ngọc nữ để chụp, cô bày ra rất nhiều bộ áo dài do chính cô may, và nâng niu, vuốt từng bộ một… “tôi là người phụ nữ trẻ, yêu và làm nghề may thủ công từ khi học lớp năm. giờ hơn bốn mươi rồi, vẫn sống bằng nghề này. hai, ba năm gần đây thì thị trường áo dài công nghiệp bán sẵn rất rẻ, tuy nhìn đẹp nhưng khi mặc lại làm xấu dáng của người mặc, không còn giữ được cái hồn của áo dài nữa. cũng vì thế làm tôi mất cảm xúc rất nhiều với nghề và thấy mình như người lạc thời. Tuy việc ít đi, nhưng vẫn còn những người khách tinh tế, họ tìm đến, đặt may và tin vào tay nghề mình. vì vậy tôi vẫn mãi yêu và kiên trì… vẫn rất yêu áo dài nên mãi giữ nghề truyền thống thủ công này.” – cô Ngọc chia sẻ.
Khi máy ảnh khép lại, tôi bỗng thấy quanh mình đâu đâu cũng có bóng áo dài: trong quán cà phê chợ đồ cổ, trên phố, trong bảo tàng, và trong ánh mắt những người vẫn giữ nghề.
tôi nhận ra, áo dài chưa bao giờ biến mất. nó chỉ lặng lẽ sống cùng đời sống, theo nhịp tay của những người thợ và trong tình yêu âm thầm của những người vẫn còn tin rằng, giữa bao thay đổi, có những điều không nên vội quên…



























