Họ và tên: Phan Nguyễn Huyền Phương
Ngày tháng năm sinh: 02/09/2007
Nơi học tập/ Công tác: Trường Đại học Văn hoá Hà Nội
Hạng mục: Photo Story
Bảng dự thi: Cộng đồng
GIỚI THIỆU BẢN THÂN
Mình là Phan Nguyễn Huyền Phương, hiện đang học tại trường Đại học văn hoá Hà Nội.
Mình quan tâm đến nhiếp ảnh và nghệ thuật kể chuyện bằng hình ảnh, đặc biệt là việc lưu giữ và tái hiện những giá trị truyền thống qua lăng kính hiện đại. Những hình ảnh như “tà áo dài trắng” hay “chiếc khăn rằn” luôn là nguồn cảm hứng để mình kể những câu chuyện văn hoá Việt vừa gần gũi, vừa giàu tính thẩm mỹ.
Mình mong muốn tham gia “Show It NOW 2025” để lan tỏa vẻ đẹp của văn hoá Việt Nam đến cộng đồng, đồng thời thử sức và hoàn thiện kỹ năng sáng tạo trong môi trường cạnh tranh, chuyên nghiệp, nơi các ý tưởng và cảm hứng gặp gỡ và giao thoa.
Nhóm: Tí nị – Thành viên: Bùi Tường Vy
MÔ TẢ Ý TƯỞNG
Quá khứ và hiện đại, cùng khoác chung một màu áo
Giữa dòng chảy hối hả của phố thị, nơi ánh đèn và nhịp sống hiện đại không ngừng chuyển động, vẫn có những điều bình dị lặng lẽ tồn tại – như một nét chấm mềm mại giữa bức tranh ồn ào của thời gian. Bộ ảnh là câu chuyện về sự hòa quyện giữa truyền thống và hiện đại, nơi chiếc áo dài trắng tinh khôi và chiếc khăn rằn giản dị cùng nhau kể tiếp hành trình của vẻ đẹp Việt.
Chiếc áo dài – biểu tượng của người con gái Việt Nam – không chỉ là trang phục, mà là linh hồn của một dân tộc. Còn chiếc khăn rằn, tưởng chừng mộc mạc, lại ẩn chứa trong đó cả tinh thần lao động, sự kiên cường và nghĩa tình của con người Nam Bộ. Khi hai hình ảnh ấy cùng xuất hiện giữa lòng phố xá, giữa sắc vàng rực rỡ của bưu điện, tiếng xe cộ, và những gam màu đô thị hiện đại ta thấy một Việt Nam đang chuyển mình, nhưng vẫn giữ trọn hơi thở truyền thống, vẫn là chính mình giữa dòng chảy thời gian.
Bộ ảnh là lời gửi gắm: “Giữa hiện đại, ta vẫn có thể mang theo truyền thống – không phải để níu giữ quá khứ, mà để nhớ mình là ai giữa dòng chảy đổi thay của thời gian”
Tấm 1: “Giữa phố thị – một nét xưa”
Giữa những khối nhà vàng rực rỡ và dòng người hối hả, tà áo dài trắng khẽ nghiêng theo nhịp nắng. Một dáng hình mong manh mà kiêu hãnh, như ký ức đang bước lại giữa hiện tại. Trong tiếng ồn của phố, vẫn có một khoảng lặng dịu dàng dành cho những điều cũ – nơi quá khứ và hiện đại nắm tay nhau, kể tiếp câu chuyện về vẻ đẹp không tuổi của người Việt.
Tấm 2: “Áo dài giữa nhịp thở của thành phố”
Trong hơi thở gấp gáp của đô thị, tà áo dài khẽ lướt qua ánh nắng, nhẹ như một nhịp thở giữa dòng người vội vã. Dẫu thời gian đổi thay, dẫu thép kính phủ đầy chân trời, vẻ đẹp truyền thống vẫn âm thầm ở lại – như mạch nguồn thẳm sâu của hồn Việt, len lỏi qua từng bước chân hôm nay. Bởi hiện đại không phải là rời bỏ ký ức, mà là học cách nâng niu quá khứ trong dáng vẻ của tương lai.
Tấm 3: “Dấu xưa trong hơi thở mới”
Ánh nắng mỏng manh len qua khung cửa gỗ đã sạm màu thời gian, khẽ dừng lại nơi chiếc khăn rằn trên vai người con đất Nam. Một khoảnh khắc nhỏ thôi, mà như gom cả hơi thở của ký ức – mùi nắng, mùi đất, và những ngày xưa bình dị. Truyền thống chẳng bao giờ biến mất; nó chỉ thay hình, đổi dáng, để kể tiếp câu chuyện của mình bằng nhịp thở mới – êm đềm mà bền bỉ như chính linh hồn của quê hương.
Tấm 4: “Tà áo trắng – khoảng lặng giữa những vội vàng”
Phố vẫn vội, người vẫn nhanh, đèn vẫn sáng – nhưng chỉ một tà áo lướt qua thôi cũng khiến lòng khẽ chùng. Không phải để quay về quá khứ, mà để nhận ra: giữa tầng tầng ánh sáng của hiện đại, truyền thống vẫn là ngọn đèn giữ ấm linh hồn.
Tấm 5: “Gắn với lịch sử”
Đứng trong cái nôi của lịch sử, điều tạo nên những giá trị truyền thống và văn hóa, nét đẹp của cái hiện đại vẫn hài hòa mà không bị mất đi bản chất vốn có một cách tinh tế. Truyền thống, văn hóa luôn ở đó, quan trọng trong cách ta truyền tải những điều tưởng như đã cũ nhưng cho đến hiện tại vẫn hiện diện qua những cách khác nhau.
Chúng mình tin rằng, mỗi thế hệ đều có cách riêng để giữ gìn những điều thuộc về cội nguồn. Truyền thống không nằm trong viện bảo tàng, mà trong cách chúng ta sống, cảm và tự hào mỗi ngày. Với thế hệ trẻ hôm nay – xin đừng quên, giữa muôn vàn đổi thay, vẫn có những giá trị chỉ đẹp khi được gìn giữ bằng cả tấm lòng.
Cảm ơn “Show It NOW” đã cho chúng mình cơ hội kể câu chuyện nhỏ của mình – về một Việt Nam vừa cũ, vừa mới, nhưng luôn ấm áp và đầy tự hào.
Hành trình này không chỉ là sáng tạo, mà còn là một lời nhắc dịu dàng: “Đi xa đến đâu, cũng đừng quên nơi mình đã bắt đầu”.



























