Họ và tên: Đào Thị Như Ý
Ngày tháng năm sinh: 26/08/2007
Nơi học tập/ Công tác: Trường Đại Học Văn Lang
Hạng mục: Photo Story
Bảng dự thi: Cộng đồng
GIỚI THIỆU BẢN THÂN
Em tên là Đào Thị Như Ý sinh viên năm nhất ngành Truyền thông Đa phương tiện khoa Quan Hệ Công Chúng_Truyền Thông trường Đại học Văn Lang với mong muốn được bày tỏ truyền thống văn hoá Việt Nam thông qua bộ ảnh Đêm Linh Vật Thức Giấc: Dấu Ấn Rằm Tháng Tám.
MÔ TẢ Ý TƯỞNG
Đêm Linh Vật Thức Giấc: Dấu Ấn Rằm Tháng Tám.
Có những buổi tối nơi quê hương ta sống bỗng trở nên khác lạ. Và ở quê hương tôi, nơi sương mù thường ôm lấy những ngọn đồi cũng vậy, có những đêm huyền thoại tràn xuống phố. Quên đi những con đường tấp nập toàn là xe cộ, quên đi những căn nhà im lìm chìm trong bóng tối, quên đi sự nhẹ nhàng, dịu dàng của những hàng cây ven đường và không khí mát mẻ khi màn đêm buông xuống. Đêm Trung Thu lại là một đêm khác đối với những ngôi nhà, những con đường, hàng cây và không khí xung quanh đấy. Vào mỗi dịp trung thu mỗi năm thì nơi đây Xã Đức Trọng (Huyện Đức Trọng cũ) tỉnh Lâm Đồng trên cung đường Thống Nhất chính là nơi diễn ra sự kiện rước đèn Trung Thu.
Một con đường dài bỗng trở thành một sân khấu dành riêng cho những linh vật ấy. Đêm Trung Thu, con đường Thống Nhất ở Đức Trọng không còn là dòng chảy của xe cộ, nó biến mình thành một dòng sông thần thoại. Đó là “Đêm Linh Vật Thức Giấc”. Chúng không phải những chiếc đèn lồng, chúng là ký ức của cả một nền văn hóa được tái tưởng tượng thành hình hài. Đây là lúc linh hồn của núi đồi không còn tĩnh lặng, mà cuộn chảy trong hình hài của những con rắn. Từ trong bóng tối, một cuộc xâm chiếm đầy mê hoặc bắt đầu. Cái đầu mãng xà khổng lồ ngạo nghễ trỗi dậy, cái nhìn nguyên thủy của nó đối diện trực diện với hàng ngàn màn hình điện thoại nhưng ánh mắt của chúng vẫn vô cảm. Dưới ánh sáng huyễn hoặc ấy, thế giới hiện đại bị đẩy lùi về phía sau, trở thành một lớp phông nền mờ nhạt cho sự im lặng vĩ đại của các linh vật.
Bộ ảnh này không chỉ ghi lại một sự kiện, mà còn là sự sững sờ trong ánh mắt con trẻ, là niềm tự hào của những người dìu dắt linh vật đi qua phố. Mỗi khuôn hình là một lời thì thầm, một lời mời gọi bước vào không gian huyền ảo, nơi sự im lìm của những ngôi nhà buổi tối, nơi dòng xe cộ hối hả chạy về ngôi nhà của mình cũng phải nhường chỗ cho vẻ đẹp thuần khiết của truyền thống. Đây là một bản giao hưởng của ánh sáng, màu sắc và tình thân, tái hiện trộn vẹn tinh thần nhân văn và niềm vui sum họp của dân tộc. Nó là lời thì thầm giữa lụa và nhựa đường, giữa thần thoại và đời thường, là bằng chứng rằng huyền thoại không bao giờ chết. Chúng chỉ ngủ yên, chờ đợi một đêm đủ tối, để Thức Giấc.



























