Họ và tên: Đinh Trần Thanh Bình
Ngày tháng năm sinh: 26/01/2007
Nơi học tập/ Công tác: Trường Đại Học Văn Lang. Tại Cơ Sở 3, Đặng Thùy Trâm, Quận Bình Thạnh, Tp.HCM
Hạng mục: Photo Story
Bảng dự thi: Cộng đồng
GIỚI THIỆU BẢN THÂN
Tôi tên là: Đinh Trần Thanh Bình. Tôi đến từ Trường Đại Học Văn Lang (TP.HCM). Tôi là sinh viên năm nhất nhất, chuyên nghành Truyền Thông Đa Phương Tiện, thuộc Khoa Quan Hệ Công Chúng – Truyền Thông của trường. Tôi sinh ra ở Hà Nam (hiện tại là Ninh Bình), quê hương của tôi là ở Thái Bình (hiện tại là Hưng Yên). Tôi biết đến cuộc thi bắt nguồn là thông qua trường của tôi, trường tôi muốn cho học sinh được tham gia vào cuộc thi để chia sẻ những bức ảnh đã được học từ môn nhiếp ảnh về cách thức chụp hình và lên ý tưởng concept để tạo ra 1 bức ảnh kể chuyện. Đồng thời song song qua đó trường tôi muốn để học sinh có thể hiểu rõ hơn về những giá trị văn hóa truyền thống của Việt Nam và bằng sự hiểu biết cũng như tìm tòi học hỏi. Cùng với sự sáng tạo đa dạng năng động của ngành truyền thông đa phương tiện thì học sinh có thể khám phá về vẻ đẹp của Việt Nam về mọi khía cạnh văn hóa truyền thống của dân tộc từ xưa cho đến nay kết hợp cùng với sự sáng tạo cùng với những góc nhìn mới vẻ của bản thân. Muốn cảm xúc và sự yêu thích đam mê nghệ thuật thì các bạn học sinh có thể sẽ tạo ra cho mình được 1 tác phẩm có ý nghĩa sâu sắc liên quan đến chủ đề mà chương trình cuộc thi đã đưa ra không chỉ với mục đích nhằm tham gia cuộc thi và có được giải thưởng mà còn là để học sinh hiểu rõ hơn về những giá trị văn hóa truyền thống của Việt Nam theo cách riêng của bản thân và tạo được cho mình dấu ấn riêng cũng như lan tỏa được tinh thần bản sắc Việt những giá trị truyền thống văn hóa từ lâu đời được truyền cho đến nay để chúng ta có thể hiểu hơn về cội nguồn của dân tộc. Tôi nghĩ đó cũng chính là những gì mà trường tôi muốn để các bạn học sinh có thể hiểu và thực hiện tham gia vào cuộc thi. Đây cũng chỉ là những quan điểm và chia sẻ dưới góc nhìn của tôi và cũng là lý do mà tôi muốn tham gia cuộc thi “Show It NOW” này. Mặc dù tôi không có tài năng và năng khiếu gì thật sự quá nổi bật và xuất sắc nhưng với những lý do trên và mong muốn khám phá về những giá trị văn hóa truyền thống của Việt Nam cũng như tạo cho mình 1 dấu ấn riêng và lan tỏa được tinh thần giá trị nhân văn sâu sắc cùng với ý nghĩa để mọi người có thể thông qua bức ảnh của tôi chụp hiểu về câu chuyện được truyền tải thông qua bộ ảnh đó mà không nhất thiết phải làm bằng 1 lời nói nào hoa mỹ.
MÔ TẢ Ý TƯỞNG
Cội Nguồn Huyết Mạch Vượt Thời Không: “Hành Trình Bất Tận Của Y Học Cổ Truyền Việt Nam”.
Mẹ tôi làm về Y, nên tôi từ nhỏ cũng có những tình cảm riêng biệt, sâu sắc dành cho Y học. Mặc dù, tôi không giỏi và rành về Y, nhưng tôi lại rất ngưỡng mộ và cảm thấy trân quý những người hành nghề Y, liên quan đến Y học và cả những người khoác lên mình chiếc áo trắng tinh khiết. Tôi rất trân trọng và biết ơn họ rất nhiều, mỗi người có một sứ mệnh riêng mang trong mình những trách nhiệm và trọng trách khác nhau, với tôi nghề Y từ thời xa xưa đến nay vẫn luôn là một nghề vô cùng cao quý và mang lại nhiều giá trị và ý nghĩa tốt đẹp, nhân văn đến với con người và xã hội dù cho ở bất kỳ thời đại, giai đoạn lịch sử nào. Bộ ảnh kể chuyện mà tôi chụp, không quá cầu kỳ hay sử dụng nhiều kỹ xảo một cách đầy chuyên nghiệp như các nhiếp ảnh gia, các bạn có tài năng, trình độ chuyên môn cao trong việc chụp hình, làm nhiếp ảnh. Qua 5 bức ảnh, tạo nên bộ ảnh kể chuyện: Cội Nguồn Huyết Mạch Vượt Thời Không: “Hành Trình Bất Tận Của Y Học Cổ Truyền Việt Nam”, mỗi từng bức ảnh tôi chụp đều là sự gửi gắm những ý nghĩa và thông điệp nhân văn sâu sắc về giá trị văn hoá truyền thống của Việt Nam, đó là Y học được lưu truyền quặng bao thế hệ, ngày càng được tiếp nối và phát triển đậm bản sắc văn hoá truyền thông, cùng giá trị nhân đạo sâu sắc truyền qua ngàn đời,….. Tôi chụp các bức ảnh ấy đều bằng chiếc điện thoại của tôi, sau đó khi về nhà tôi đã có chỉnh sơ qua về màu sắc và một chút bố cục để cho bức ảnh được cân xứng, ngay thẳng và thêm sự ấm áp, pha lẫn chút cổ xưa tạo sự hoài niệm và chút mộc mạc, giản dị cùng cái hồn của Y học mà tôi muốn gửi thông qua các bức ảnh để tạo nên bộ ảnh hoàn chỉnh. Đây cũng là ý đồ mà tôi muốn gửi gắm thông qua bộ ảnh kể chuyện này.
Tổng thể về nội dung, thông điệp tôi muốn nói đến qua tác phẩm chính là: Bộ ảnh kể chuyện Cội Nguồn Huyết Mạch Vượt Thời Không: “Hành Trình Bất Tận Của Y Học Cổ Truyền Việt Nam”. Đây sẽ không chỉ là hành trình khám phá về câu chuyện thông qua 5 bức ảnh dưới đây, mà còn là việc để thị giác được chiêm nghiệm sâu sắc về cội nguồn, về những triết lý văn hóa truyền thống và những bài học cốt lõi từ việc kế thừa lại Y học thời xưa, tại Bảo tàng Y học Cổ truyền Việt Nam. Đây cũng sẽ là minh chứng sống, thể hiện di sản văn hóa về Y học cổ truyền vẫn luôn luôn tồn tại, kế thừa và chảy mạnh mẽ không ngừng trong huyết mạch dân tộc Việt Nam, dù là ở thời xưa hay nay. Câu chuyện bắt đầu mở ra từ cánh cổng cổ kính thơm mùi gỗ xưa, đây là nơi bước vào kho báu cất giữ Y học vượt thời không, hòa quyện cùng với thiên nhiên, cây cỏ và mùi thảo mộc dịu nhẹ trong lành, trầm ấm. Sâu vào trong, sẽ thấy được kho tàng đồ sộ, chứa đựng nguồn dược liệu Y học tinh hoa, phong phú đậm chất cổ truyền, những công cụ bào chế dược liệu nhuốm màu cổ xưa gắn liền với lịch sử, đầy sự tinh xảo và ấn tượng. Nhân vật chính là sự giao thoa, phản chiếu đan xen giữa hai thời không thuộc về quá khứ và hiện đại, được thể hiện sâu sắc qua những cảm xúc từ ánh mắt, biểu cảm, hành động khi hòa mình vào trong không gian Y học cổ truyền. Qua 5 bức ảnh khi được lồng ghép và liên kết lại với nhau, đã tạo nên được câu chuyện ẩn chứa những thông điệp và bài học sâu sắc về giá trị văn hóa truyền thống của Việt Nam. Đặc biệt là việc kế thừa những tri thức về Y học qua các thế hệ, ảnh chứa ở đây là hình ảnh đứa bé cùng với nhân vật chủ thể chính tôi đang cùng nhau đứng bên quầy thuốc, ngụ ý cho sự tiếp nối, truyền dạy lại để lưu truyền đến đời sau và là dòng chảy không ngừng, tôn vinh cội nguồn thiêng thiêng tại Bàn thờ tổ nghề Y học cổ truyền. Đồng thời, thể hiện tính nhân văn sâu sắc về sự kính trọng những gì được truyền đạt lại. Qua đó, khép lại bộ ảnh ở bức ảnh cuối cùng, như ngụ ý rằng “Hy vọng về một tương lai tươi sáng nơi huyết mạch chảy trong dân tộc sẽ luôn được tiếp tục phát huy – kế thừa, mang lại giá trị nhân văn cho đời và luôn phải nhớ công ơn người đã đặt nền móng và tạo ra, lưu truyền và tiếp nối giá trị văn hóa truyền thống Y học của Việt Nam”. Nơi dòng chảy vượt thời không, mang theo hành trình Y học cổ truyền Việt Nam trường tồn và tiếp nối muôn đời.
Tác phẩm 1: Được tôi chụp vào ngày 12/10/2025. Địa điểm là tại bảo tàng Y học cổ truyền Việt Nam, nằm tại quận 10, cụ thể là trước cổng của bảo tàng. Tôi đặt tên cho bức ảnh 1 là (CÁNH CỔNG THÂM TRẦM: “Bước chân đầu tiên vào dòng chảy thời gian của Y học Việt”).
Tác phẩm 2: Được tôi chụp vào ngày 12/10/2025. Địa điểm là tại bảo tàng Y học cổ truyền Việt Nam, nằm tại quận 10, cụ thể là ngay phòng trưng bày vật dụng chế tạo thuốc, dược liệu trong Y học. Tôi đặt tên cho bức ảnh 2 là (CHẤT LIỆU CỦA THỜI GIAN: “Chi tiết ấm sắc thuốc nhuốm màu lịch sử, nơi thời gian ngưng đọng”).
Tác phẩm 3: Được tôi chụp vào ngày 12/10/2025. Địa điểm là tại bảo tàng Y học cổ truyền Việt Nam, nằm tại quận 10, cụ thể là ngay tại quầy chế tạo dược liệu và sắc các loại thuốc, cũng như chứa đựng nguồn dược liệu quý hiếm và bào chế. Nhân vật chính đang cân đo đong đếm tỉ mỉ từng cân dược liệu quan trọng. Tôi đặt tên cho bức ảnh 3 là (NGHỆ THUẬT CÂN BẰNG: “Sự tỉ mỉ và tập trung tuyệt đối trong nghi thức cân đong thảo dược cổ truyền”).
Tác phẩm 4: Được tôi chụp vào ngày 12/10/2025. Địa điểm là tại bảo tàng Y học cổ truyền Việt Nam, nằm tại quận 10, cụ thể là ngay bên trong quầy thuốc và đang truyền dạy lại những kiến thức và kinh nghiệm, cùng cách thức cân đo đong đếm và điều chế nguồn vật liệu một cách đầy tận tình và tâm huyết. Tôi đặt tên cho bức ảnh 4 là (TRUYỀN DẠY NGÓN NGHỀ: “Khoảnh khắc hy vọng, sợi chỉ thời gian được dệt nên từ tri thức và sự tiếp nối”).
Tác phẩm 5: Được tôi chụp vào ngày 12/10/2025. Địa điểm là tại bảo tàng Y học cổ truyền Việt Nam, nằm tại quận 10, cụ thể là ngay phòng bàn thờ tổ nghề Y học, chính là cội nguồn mà là nền móng khởi đầu cho nền Y học Việt Nam và cũng là nơi lưu truyền, dạy nghề lại qua bao thế hệ. Đây cũng chính là bức ảnh cuối cùng khép lại bộ ảnh kể chuyện cũng như là tác phẩm của tôi. Tôi đặt tên cho bức ảnh 5 là (KHỞI NGUỒN NHÂN THUẬT: “Tôn vinh Y Tổ, nơi sự uyên bác được truyền lại qua ngàn năm”).
TÔI XIN CẢM ƠN!



























