Họ và tên: Hồ Thị Hương Giang
Ngày tháng năm sinh: 30/03/2007
Nơi học tập/ Công tác: Trường Đại Học Văn Lang
Hạng mục: Photo Story
Bảng dự thi: Cộng đồng
GIỚI THIỆU BẢN THÂN
Kính gửi BTC, em tên Hồ Thị Hương Giang. Lý do: Tác phẩm là sự ghi lại khoảnh khắc đáng nhớ. Em tin nó truyền tải trọn vẹn thông điệp về khối kiến trúc cổ kính.
MÔ TẢ Ý TƯỞNG
Hơi Thở Kí Ức Của Kẻ Lặng Thinh
Ta là Tòa nhà Tập Thể, một khối xương xẩu được hun đúc bởi nửa thế kỷ nắng mưa. Thân thể ta xám lạnh, nhưng tâm hồn ta lại rực rỡ. Mỗi ban công là một lá phổi xanh, nơi hoa giấy và cây cỏ vươn lên như lời thề về sự sống. Những chiếc áo phơi đầy màu sắc là bằng chứng không thể chối cãi: đời sống vẫn nở rộ trên những vết nứt, bất chấp dòng điện chằng chịt và sự cũ kỹ. Dưới chân ta, quán nước hiên nhà là một khoảng lặng nhỏ giữa dòng đời vội vã, nơi thời gian dường như ngưng đọng. Ta hướng về phía Sông Mẹ. Ở đó, Cây Cổ Thụ là người anh em già nua của ta, rễ bám sâu vào lòng đất như ta bám vào ký ức. Cả hai cùng nhau ngắm nhìn Hoàng Hôn vĩ đại, nơi đám mây rực lửa chiếu rọi lên những tòa tháp hiện đại phía xa. Tàu hàng lặng lẽ trôi qua, mang theo những khát vọng mới.Ta, Thanh Đa, là nơi lưu giữ hơi thở ấm áp của quá khứ, đứng vững vàng giữa dòng chảy không ngừng nghỉ của tương lai.
Ảnh 1 : Giữa dòng đời vội vã, quán nước dưới tán cây là bến đỗ lặng câm nơi thời gian chấp nhận dừng lại
Ảnh 2 : Bê tông xám lạnh chỉ là bối cảnh cho sự kiêu hãnh của màu xanh và những chiếc áo phơi đầy hy vọng
Ảnh 3 : Sự bươn chải để kết nối với thế giới nằm ngay đây, giữa dây điện cũ kỹ và tín hiệu hiện đại từ chiếc ăng-ten.”
Ảnh 4 : Những ô hoa gió là đôi mắt lồi lõm của ký ức, nơi quá khứ và chiếc xe hơi hiện đại cùng chung một bóng râm
Ảnh 5 : Cây cổ thụ là người gác của dòng sông, cùng ta chứng kiến hoàng hôn rực lửa chiếu lên khát vọng đổi thay của thành phố.



























