Họ và tên: Lê Duy Bảo
Ngày tháng năm sinh: 09/08/2003
Tỉnh/ Thành phố đang sinh sống: TP HCM
Nơi học tập/ Công tác: ĐH Tôn Đức Thắng
Bảng dự thi: Cộng đồng
Hạng mục: Vẽ
GIỚI THIỆU BẢN THÂN
Xin kính chào ban giám khảo cuộc thi Show It NOW. Em tên là Lê Duy Bảo, năm nay em 20 tuổi và em sinh ra, lớn lên tại Quảng Bình, nơi được mẹ thiên nhiên ưu ái cho những cảnh quan thiên nhiên tuyệt đẹp. Và đến hiện tại, em đang học tập và làm việc tại Thành phố Hồ Chí Minh. Em theo dõi cuộc thi được 2 năm rồi. Những lần trước em chưa có cơ duyên để đến với cuộc thi nhưng lần này em đã chuẩn bị kỹ càng để đến với cuộc thi, mang 1 màu sắc tới góp phần cho cuộc thi Show It NOW, từ đó có thể giúp ích, lan tỏa được những điều tích cực trong việc bảo vệ môi trường.
MÔ TẢ Ý TƯỞNG
ĐẤT MẸ TRONG TÔI
“Như một hòn bi xanh,
Trái đất này quay tròn
Căn nhà ta nằm nhỏ
Trong lòng một quê hương.”
(Trịnh Công Sơn)
Như 4 câu thơ của Trịnh Công Sơn trong chủ đề cuộc thi, bài thơ đã gợi nên cho em một nguồn cảm hứng để lan tỏa thông điệp bảo vệ cho “Hòn bi xanh”, là thứ đã giúp và chứng kiến em trưởng thành lên từng ngày.
Hình ảnh quả đất đã gắn liền trong tiềm thức của em, trong những lời mẹ ru ngày trưa nắng oi ả bên cánh đồng mà em nhớ mãi đến tận bây giờ. Chính chất liệu lời ru về quả đất xanh dân dã ấy đã là nguồn cảm hứng cho em làm nên tác phẩm “Đất Mẹ Trong Em”. Đất Mẹ ở đây là nơi em được sinh ra, lớn lên cùng mẹ, cũng là ẩn dụ cho quả đất của mẹ thiên nhiên lớn lao chính là Trái Đất của chúng ta. Nếu như nhắc tới Trái Đất, chúng ta có thể nghĩ đến những điều sâu xa: một hành tinh khổng lồ, một ngôi sao to lớn trong vũ trụ này. Nhưng Trái Đất trong em, là hòn bi xanh trong những câu chuyện mẹ kể, là làng quê bao la bát ngát, nơi có đất, có cây, gió, trời đã nuôi dưỡng trong tâm hồn ta những mầm xanh nho nhỏ. Chắc hẳn rằng, chúng ta có đi xa thật xa, đến tận phương trời nào, nhưng trong chúng ta, vẫn luôn có một nơi chất chứa tình yêu quê hương, yêu mảnh đất đã từng nuôi nấng mình lớn lên, đó là món quà thiên nhiên mà Trái Đất ban tặng. Ta không thể thấy được bằng mắt, nhưng ta có thể cảm nhận bằng tâm hồn. Khoảnh khắc mà “Hòn bi xanh” đã gửi những vì tinh tú vào từng hạt lúa ta ăn, vào dòng sông ta tắm, vào đất, vào trời, để rồi, những giá trị đó đã đi vào trong lời mẹ ru rất đỗi từ nhiên, đi sâu vào trong tim, vào tiềm thức con người chúng ta. Nên nếu có yêu, có thương những câu chuyện của mẹ, tuổi thơ mà ta lớn, mảnh đất đã sinh ra ta, thì trong ta cũng phải biết giữ gìn, bảo vệ “Hòn bi xanh” trong ta. Xây dựng nên một khung cảnh làng quê xanh mát, yên bình mà em nghĩ trong mỗi chúng ta khi nhìn vào đều sẽ cảm thấy rất thân thuộc, bởi vì điều đó trong mỗi chúng ta ai cũng đều đã đi qua và luôn luôn nhớ về. Từ việc đưa vào trong tác phẩm những hình ảnh thân thuộc như nhà tranh, dòng sông trong lành, không khí yên lành và đồng cỏ xanh,.. khơi gọi trong ta ở hiện tại đang sống trong môi trường hầu như là ô nhiễm rằng: “Mình muốn quay về lúc ấy, vậy mình phải làm sao đây?”. Vậy thì làm sao để có được điều đó cho hiện tại hay là tương lai nữa. Câu trả lời chính là, chúng ta bắt đầu với những thứ nhỏ nhất góp phần giúp “Hòn bi xanh” của chúng ta xanh trở lại như sống xanh từ đó. Những điều ta thắc mắc sẽ dần dần quay trở lại và mọi người sẽ có ý thức bảo vệ được “Hòn bi xanh” của chúng ta.
ĐẤT ĐAI
Trong những lời ru, mẹ đã từng nói với em rằng. Trái Đất đã cho ta nhiều nguồn đất đai dồi dào, để từ đó ta mới có thể sinh sống, trồng lúa, trồng cây ở trên mảnh đất này. Phải có đất đai ta mới có được những hạt ngọc trời, có được đường đi, nơi sinh sống,… Chính vì thế nên có con đường quê cùng với chiếc xe đạp ngày xưa của mẹ hay chở em 2 bên là cánh đồng lúa được khắc họa ở trong hình ảnh trên.
NGUỒN NƯỚC
Nước chiếm tới ba phần tư diện tích của trái đất. Đó chính là món quà quý giá của Trái Đất, bởi vì nhờ đó ta có thể đánh bắt cá, nuôi trồng thủy hải sản. Nguồn nước ngoài việc chăm sóc cây lúa nó còn giúp cho sinh hoạt và sinh sống hằng ngày,… và điều đó cũng gợi lên cho em nhiều kỉ niệm đẹp như được ngắm sen, tắm sông cùng với bạn bè.
CÂY XANH
Ông trời ban cho chúng ta một thảm thực vật đầy sắc xanh, và nếu như thiếu sắc xanh này thì dường như chúng ta không thể tồn tại được. Bởi đó mà ta thấy quý trọng những cây xanh, những bóng mát,… Và trong tiềm thức của em, hình ảnh của cây xanh đã gắn liền với những câu chuyện cổ tích “cây tre trăm đốt” được mẹ kể ở dưới bóng râm của những buổi trưa hè.
KHÔNG KHÍ
Bởi có trời, chúng ta mới có thể sinh sống được, nhờ vào nguồn ánh sáng và không khí dồi dào. Cũng như những con vật, chú trâu, đàn vịt cần phải có không khí, ánh sáng thì nó mới có thể tham gia hoạt động nông nghiệp giúp đỡ các bác nông dân. Nhờ đó em cũng có được những phút giây tuổi thơ đáng nhớ như chăn trâu, vịt, được thả diều cùng các bạn vào những buổi chiều.
TỔNG KẾT
Trái đất ở trong tiềm thức của mỗi con người đều có những nhiều đều có những cách nhìn khác nhau. Có thể đối với nhiều người, trái đất là một thứ gì đó vô cùng lớn lao và khổng lồ. Nhưng đối với em trái đất là một “hòn bi” nhỏ luôn khao khát được xanh lên từng ngày, từng ngày. “Hòn bi” đó được gắn liền với những câu chuyện bà kể mẹ ru hằng ngày. Em luôn quan niệm rằng chúng ta không thể nào thay đổi được sắc xanh cho cả trái đất này, nhưng em tin rằng chúng ta có thể thay đổi được “Hòn bi xanh” của riêng mỗi người trong chúng ta. Mảnh đất mà đã chứng kiến được hành trình của mỗi con người chúng ta.
EM XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN






















