Họ và tên: Nguyễn Việt Huy
Ngày tháng năm sinh: 11/01/2002
Tỉnh/ Thành phố đang sinh sống: TP. HCM
Nơi học tập/ Công tác: Trường THPT Gia Định
Hạng mục dự thi: Cộng đồng
Portfolio: Nhiếp ảnh
GIỚI THIỆU BẢN THÂN
Là một học sinh năm cuối cấp 3 với bảng thành tích cũng không quá nổi trội, điều kiện sống ở mức không thiếu thốn và định hướng tương lai cũng chưa rõ ràng lắm, em muốn tham gia cuộc thi Show It NOW bởi vì chủ đề năm nay “Cảm xúc” là một trong những lĩnh vực em rất quan tâm có thể nói là bị ám ảnh bởi nó. Em nghĩ cuộc thi chính là cơ hội cho em để được bày tỏ những suy nghĩ của mình qua góc nhìn nghệ thuật. Từ đó, em hy vọng có thể khiến cho mọi người nhận được sự đồng cảm cũng như cảm hứng cho bản thân và lan truyền những cảm hứng, sự đồng cảm ấy cho xã hội.
HẠNG MỤC NHIẾP ẢNH
Xin Hãy Cứ Là Xúc Cảm
Cảm xúc chính là món quà và cũng là một gánh nặng. Khi là món quà, cảm xúc khiến ta trân trọng chính bản thân mình hơn, như cách đứa trẻ trân trọng công sức của nó để có chiếc xe đồ chơi mà mẹ nó hứa sẽ mua cho nếu được điểm cao, như cách anh trưởng phòng trân trọng thời gian và công sức mình cùng nhân viên bỏ ra để đạt chỉ tiêu của công ty, hay cách người bà trân trọng lòng kiên trì của mình cố gắng tìm cách thực hiện cuộc gọi video cho những đứa cháu xa nhà. Thế nhưng cũng có lúc ta nghĩ cảm xúc là thứ không nên có, là thứ khiến ta yếu đuối và gục ngã, như cách cô học sinh năm ấy đem lòng thương chàng trai khối trên rồi phải tự mình vượt qua đống cảm xúc đơn phương rối bời khi kì thi đang đến và khi chàng tìm được nửa kia của anh ấy, như cách thượng nghị sĩ vừa phải thay đổi hệ thống nhà nước đã xuống cấp vừa phải gồng mình trước nỗi đau khi đấng sinh thành một ngày kia rời xa cô ấy mãi mãi, như cách người lính kia phải đau đớn ra tay với em trai mình vì họ chung dòng máu đang chảy trong người nhưng không cùng phe và không cùng lý tưởng. Phải chăng mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nếu như mỗi người chúng ta cứ làm việc của mình mà không bị thứ gọi là cảm xúc chi phối? Điều đó thật đơn giản, khi mà ta không có gì phải hối tiếc hay tự hào và mọi thứ đều đúng như kế hoạch đã đề ra. Nó dễ, nhưng nó có đúng không? Rất dễ để gạt qua mọi thứ và tắt đèn đi ngủ, nhưng liệu ta có ngủ được không khi chính cảm xúc bên trong đang gào thét gọi tên ta? Cảm xúc khiến ta trải qua những điều phải trải qua, khiến ta gặp những người phải gặp và dạy ta làm những điều phải làm. Dù tích cực hay tiêu cực, cảm xúc hình thành nên con người chúng ta, độc nhất, nguyên bản. Có lẽ điều đúng nhất ta có thể làm chính là cảm nhận những cảm xúc ấy, hãy cứ cười, cứ khóc, cứ giận dữ, cứ ghen tị, cứ tự ti, hay bất kì cảm xúc nào đến với ta. Bởi với những cảm xúc ấy, ta biết mình là con người.























